Nhớ Xuân Quê - Họa thơ Bác Hồ Văn Thiện

Thơ Đường Luật — Viết bởi nico @ 06:45
 
Xuân rạo rực
Bác HỒ VĂN THIỆN
Nghe xuân rạo rực tận trong lòng
Áo mới môi hồng mắt sáng trong
Đầu ngõ hải đường đà kết nụ
Trước sân trà bạch đã đơm bông
Xôn xao phố thị người lo tết
Rộn rịch làng quê gái lấy chồng
Nắng ấm sương tan đàn én liệng
Hoa đào đang hé đợi vầng đông.

Nhớ Xuân Quê
Nico
Ngồi nhớ quê xa chợt nghẹn lòng
Mơ trời kỷ niệm thuở xanh trong
Xuân xưa ngan ngát đào chen nụ
Vườn cũ nồng nàn cúc rộ bông
Thoăn thoắt mẹ lèn hành mấy vại
Thong dong cha ghép pháo vài chồng
Hương trầm đã tỏa bàn thờ Tổ
Viễn xứ còn chìm giữa gió đông. 
 

TẾT XA

Học trò trường thuốc

Xem bài thơ Chị sẻ chia lòng
Hương Tết cuộn trào thắm thiết trong
Như nhánh mai sương hơi ấp nụ
Hay cành đào tuyết lạnh ôm bông
Quà cha mẹ gửi cho vài kiện
Thơ bạn hữu xem xếp mấy chồng
Cũng đã bao Xuân nơi xứ lạ
Người ơi sao vẫn khóc trời đông ?

 

Không đề
Thuận Nghĩa

Nhớ lắm cho nhiều cũng bằng không
Cũng hun hút lạnh với tuyết bồng
Vài bông đào lẽ bàn thờ tạm
Một nén nhang buồn vương gió đông
Biết bao cho đủ tình lữ thứ
Dư mấy tuổi đời bởi nhớ mong
Ngày xuân chợt chạnh hồn cố quận
Tuyết trắng hay ta buốt trắng lòng...
 

Nói Paris không có Tết là không đúng. Cũng đào, cũng mai, cũng quất đây thôi. Lại cả bánh chưng, bánh tét, mứt sen, mứt dừa...đủ cả. Tết thâm trầm phảng phất giống Tết miền Bắc, Tết nồng nàn mang dáng dấp Tết miền Nam, Tết phô trương, nhộn nhịp như Tết của Tàu...có bao nhiêu nền văn hóa, bao nhiêu bản sắc của các miền tụ họp ở đây, trong cái quận 13 bé nhỏ này. Người Việt ở Paris cũng đi chợ xuân tấp nập. Cũng mưa phùn và giá lạnh khiến người ta phải co vai, rụt cổ xuýt xoa...Nhưng Tết ơi, sao vẫn xa vời vợi, vẫn không phải là cái Tết của quê nhà, nơi ta đã sinh ra và lớn lên, có ánh lửa hồng bập bùng, có bà, có mẹ, có cha hối hả, có khói chiều mù mịt và mùi hương trầm nồng nàn lan tỏa trước bàn thờ Tổ linh thiêng.

Có lẽ chỉ có những ngày này, mỗi người Việt xa quê mới tự hỏi lòng mình: Ta đã qua bao nhiêu cái Tết ở xứ người? Hay thầm ao ước: bao giờ ta sẽ được trở về đón Tết tại quê hương? Một năm, hai năm hay ba năm nữa... ?

Có lẽ chỉ những ngày này, ta mới dừng chân trên chuyến hành trình viễn xứ để tự dằn vặt lòng mình: tại sao ta lại ra đi ?

Người Việt ở xa quê đi chợ Tết, tìm đào, tìm mai, tìm bánh chưng bánh tét, mứt, trà cũng chỉ để cho nó giống...giống Tết trong hoài niệm mà thôi.

Cũng có bàn thờ, cũng khói hương, nhưng đón đêm ba mươi theo giờ đồng hồ ở bên Tây, chậm hơn nhà bảy tiếng với chút hy vọng các cụ sau khi đón giao thừa nơi ấy, sẽ quá giang ở nơi này. Có biết bao nhiêu cụ già luẩn quẩn vào ra với chè với bánh, với bếp ga, nồi điện, bao lì xì làm cho thật giống, chờ mấy đứa cháu nửa Tây nửa Việt về cho nó thấy lạ mà vui ? Có bao nhiêu người đàn ông đứng trước bàn thờ gia đình vợ mà không khỏi chạnh lòng nghĩ đến bàn tay run rầy của mẹ già cha yếu nơi xa đang lần lữa tìm lửa thắp nhang cầu khẩn điều lành cho con cho cháu ? Rồi những người phụ nữ lấy chồng Tây, lẳng lặng làm một bàn thờ nho nhỏ, chờ chồng chờ con đi ngủ mới dám lầm rầm khấn vái, nước mắt ngắn dài áp đầu vào máy thổn thức đợi nghe tiếng người thân ? Và bao nhiêu em sinh viên du học cũng đi chợ Tết, nhấc  món này món kia lên, thầm nhẩm tính ra tiền Việt để rồi lại cúi đầu lặng lẽ quay đi?

Tết ở Paris? Tết trong hoài niệm! Tết xa nhà, chỉ một cành đào cũng có Xuân, vì Xuân đã ở trong tim, Xuân là quê hương đấy phải không tôi? Và những người xa quê đằng đẵng trong lòng luôn trĩu nặng nhớ thương...

 

 

Chợ Thanh Bình - Paris

TUYẾT RƠI...

Thơ Đường Luật — Viết bởi nico @ 07:27

 

 

 
Toshiro Masuda - Grief and Sorrow  

 

 

 
Bao giờ hoa tuyết mới thôi rơi
Ảm đạm Mùa Xuân mãi xứ người
Gió thổi buồn theo chiều lả tả
Sương vờn mơ rủ khói chơi vơi
Nhớ tuôn trắng xõa mòn năm tháng
Buồn chất lạnh phơi nhuốm bụi đời
Tuyết chuyển sông hồ thành đá bạc
Sao còn chừa lệ giữa hồn tôi…

Nico
Photobucket
Ngàn năm thương nhớ sợi vàng Rơi
buồn đứng chơ vơ giữa đất Người
đá nát phơi lòng xanh dĩ vãng
chiều buồn in nắng úa chơi Vơi
rừng thông đứng đó gào năm Tháng
Quê Nhà lạnh lắm ngã bóng hời.... 

Khánh Linh
Photobucket
 

GỬI NGƯỜI VIỄN XỨ

Hỏi ai năm tháng lệ còn rơi
Thăm thẳm chiều buông ở đất người
Tiếng nấc ngậm ngùi đành nén chặt
Giọt buồn thánh thót mãi không vơi
Quê hương lạnh lẻo hương mồ mả
Đất khách long đong sóng cuộc đời
Gửi chút tâm tình người viễn xứ
Chạnh lòng cố quốc ở trong tôi

12-1-2010 - Hồ Văn Thiện

Photobucket

 

Em ơi thăm thẳm tuyết đêm nay
Lặng lẽ tình em một chốn này
Viễn xứ quê người nơi đất khách
Chốn nhà quê mẹ đất quê hương
Giọt lệ đêm thầm rơi băng giá
Tim yêu thánh thót nhịp quê nhà
Nhớ quê gửi mấy vần thơ ấm
Xuân đến tan nhòa băng giá bay. 

Hồng Vân

Photobucket

 

Ghé thăm chợt thấy lệ đang rơi
Mong Chị bình an nơi đất người
Tuyết rãi bông mừng xuân lấp ló
Gió lùa mây đón nắng đầy vơi
Thơ tình da diết nâng niu cõi
Thi hữu thâm giao sưởi ấm đời
Vẫn biết đơn cô buồn xứ lạ
Mấy ai qua được cảnh rèn tôi

Học trò trường thuốc

Photobucket

CÁI TÔI

Ngắm ảnh mỗi lần gặp tuyết rơi
Làm sao quên được chốn quê người
Niềm thương sâu lắng - sông không cạn
Nỗi nhớ dâng trào - biển chẳng vơi
Vẫn đó thời gian ganh đua bạn
Còn đây năm tháng trả thù đời(*)
Đầu giờ thừa bạc, còn vương vấn
Chẳng biết bao giờ hết cái tôi?

12-1-2010 - Nguyên Hùng
 Photobucket

Hóa Trắng

Nơi nào em thấy tuyết đang rơi
Có phải buồn thương một kiếp người
Đêm đến cô phòng sầu gom mãi
Canh tàn âu dạ xót chẳng vơi
Đôi lời gửi gắm theo muôn lối
Từng chữ sẻ chia với cuộc đời
Giọt lệ mùa xuân vùi bóng bạc
Bây giờ hóa trắng cả tim tôi...

12.01.10 - Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp 

Photobucket

Nửa mộng

Nửa cuộc duyên trần ứa giọt rơi
Sầu đong nửa giấc biệt xa người
Tình đau nửa mảnh tình rưng rức
Mộng xót lưng lòng mộng vợi vơi
Nửa cảnh thềm trăng soi ngã bóng
Tròn canh nhịp mõ vọng khua đời
Tiêu tương nửa khúc ngân đen bạc
Nửa khóc cho người nửa khóc tôi

Phieuvan_Thlangdu

Photobucket

 

Tuyết rơi

Một mình ngắm cảnh tuyết rơi rơi
Mà ngỡ hồn quê đến với người
Xót dáng mẹ hiền luôn tất tả
Thương bóng cha nghiêm nhớ chẳng vơi 

Mênh mang tuyết trắng được bao tháng
Chữ hiếu nguyện ghi suốt cả đời
Ngoài trời tuyết cứ lung linh bạc
Trong lòng tuyết đã nhuốm tình tôi !!! 

Phạm Quốc Anh

Photobucket

 

Nhớ người yêu

Lặng lẽ mùa đông ngắm tuyết rơi
Phương xa chờ mãi bước chân người
Về đâu giá lạnh chiều tơi tả
Gửi lại phong ba nhớ chậm vơi
Lệ ứa chất thêm tràn bậc cửa
Giọt lăn thấm đẫm rũ bên đời
Em ơi , tiếng trách xưa còn đó
Sao vẫn nhọc nhằn một nửa tôi...

Đông hòa Nguyễn Chí Hiệp - 17.01.2009

Photobucket

 

 

Cung xưa

Xuân về thánh thót giọt sương rơi
Xóm nhỏ hanh hao vắng lặng người
Gửi gió cung đàn gieo tịch mịch
Theo mây áo lụa dạt chơi vơi
Sâm Cầm giữa nắng soi ngày mộng
Hải Yến trong mưa khuất bóng đời
Bến cũ thuyền xưa sầu phế tích
Trăng gầy rót lệ đẫm hồn tôi

Sonata

 

 

Ảnh: Mạng


Chiếc nệm cho Noël!

Văn Thơ-Cuộc sống — Viết bởi nico @ 08:00
Tuyết rơi rơi, rơi mãi, rơi trắng mái nhà tôi, biến cả ống khói đen ngòm thành một ngọn tháp đầy thơ mộng, nhuộm trắng mảnh vườn tan hoang héo úa và những cành cây phô thân gầy guộc, rải trắng con đường rừng hẹp dài hun hút vắng vẻ tới rợn người.

Bọn trẻ ngây thơ như tuyết, khoan khoái reo hò cầu cho tuyết rơi thêm, thêm nữa. Chúng đổ ra đường, xúm xít, hì hụi đắp những người tuyết khổng lồ.

Người lớn ngơ ngẩn nhìn trời nhìn đất, chẳng biết nên buồn hay vui. Lại sắp Noël . Nhộn nhịp người đi kẻ về mà tuyết vẫn rơi trắng đường ray tàu hỏa, trắng các đường băng. Mặc cho giao thông tắc nghẽn với 20% số máy bay hủy chuyến mỗi ngày do bão tuyết, mặc cho số hành khách kẹt trên con tàu cao tốc trong đường hầm dưới biển Manche, nhân viên xe lửa Pháp vẫn cần giữ truyền thống đình công mỗi năm vào cận ngày lễ Giáng sinh và Năm Mới. Biển người chen chúc nghẹt thở trong ẩm ướt sát những chiếc tàu điện ngầm bất động. Người Pháp thích đình công. Mỗi lần đình công họ đều nhận được cái gì đó. Tôi cũng vậy, dù không nói ra tôi cũng thích đình công. Nghe phong phanh đâu nhờ mỗi năm đình công mà người lái tàu chỉ còn phải làm việc có 3 giờ mỗi ngày mà lương hàng năm vẫn tăng. Đình công như họ ai chẳng thích.

Thật may, bọn trẻ đã vào tuần nghỉ lễ Giáng sinh, giảm đi được cái khoản đưa đón cho người lớn lúc giao thông công cộng hỗn loạn. Chúng bắt đầu dặn dò hàng xóm họ hàng mang về những cuốn catalogue quà tại các siêu thị rồi tính toán, chọn lựa…Năm nay con nhà tôi đã lớn cả, không đứa nào tin vào ông già Noël nữa. Chúng thẳng thừng nhét vào túi « bà già Noël » danh sách quà cho em cho chị cho bạn thân, em họ, anh chị họ…kèm theo ảnh chụp các món quà được cắt cẩn thận từ catalogue.

Noël long lanh trong đôi mắt trẻ, đưa người ta trở về với giấc mơ của tuổi thơ, cho phép ta chiếm giữ niềm vui kỳ quặc là trao tặng. Và thật buồn nếu như tặng một món quà mà người được tặng không thích hay lại trùng với quà của ai đó. Người ta cẩn thận gọi cho bạn bè người thân thăm dò, đôi khi hỏi thẳng nhau thích quà gì.

Noël này, mỗi chúng tôi được 200 euros phiếu quà tại những cửa hàng sang trọng nhất nhì Paris. Nhân viên của các hãng lớn dù lương cao hay thấp, đang thua lỗ hay phát đạt, có nhiều người tự tử trong năm vì áp lực công việc hay không thì cũng phải được mua quà trong những cửa hàng sang trọng như thế vì thương hiệu của công ty hay vì gì đó mà tôi không biết. Chúng tôi không mấy ai có thì giờ quan tâm sâu sắc đến kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước, chỉ để ý đến mỗi «sức khỏe» của cơ quan đang trả lương cho mình. Sung sướng vì cái ưu đãi cuối cùng không bị cắt vì lý do «khủng hoảng », chúng tôi cùng hẹn nhau buổi sáng thứ bảy tại cửa hàng Lafayette, nơi có thể sử dụng phiếu quà.

Cửa hàng Bon Marché và Lafayette trong tiểu thuyết của Zola xưa kia chỉ dành cho những người nghèo khó nay thành nơi lui tới của giới thượng lưu và khách du lịch giàu có. Những quầy kính với các màn rối huyền ảo dọc đại lộ Haussmann vẫn luôn lôi cuốn trẻ em các nơi, không kể giàu nghèo.

Ngoan, Noel mẹ đưa đi xem rối Lafayette! Phụ nữ Paris vẫn dỗ dành con như thế!

Gặp nhau ngoài giờ làm việc- có cái gì đó làm cho những người đồng nghiệp gần gũi với nhau thêm. Trút bỏ khỏi cái vỏ lịch lãm thường ngày, trong chiếc quần bò, giày basket, mặt không son phấn, không mascara, những nụ cười méo mó vì giá lạnh, những quầng mắt mệt mỏi, nhăn vết chân chim, chúng tôi dành cho nhau cái nhìn thân ái hơn. Lần lượt giới thiệu tên con mình, trầm trồ khen con bạn đứa này xinh, đứa kia trông thông minh xong, chúng tôi để mắt đến người đàn ông của nhau. «Thierry phải không? Chào Thierry », « Không, không phải Thierry, nói lại đi, đây là Pierre! Thierry bỏ rồi !» Cô bạn nhéo. Ừ thì « chào Pierre!» Thierry hay Pierre cũng vậy cả thôi. Thời «khủng hoảng», phụ nữ làm việc quần quật từ sáng đến tối trong stress, đi làm về đón hết đứa nọ đến đứa kia, sầm sập chạy lên chạy xuống lo bữa tối, đêm đến mệt rũ lăn quay ra ngủ thì Thierry hay Pierre rồi cũng sẽ bỏ mà đi cả.

Trẻ con ngắm nghía mãi các quầy kính rối xong rồi sà vào các quầy đồ chơi, người lớn rủ nhau vào bar nhâm nhi ly cà phê đặc sánh. Chúng tôi nói với nhau về những món quà mua được và chưa mua được.

Mấy năm trước, mỗi lần Noël đến, người ta tặng cho người yêu, chồng, bố mẹ chồng hay bố mẹ mình những chuyến du lịch ngắn ngày: ba ngày ở Venise, một week-end tại Istanbul hay một tuần du lịch xuyên dọc sông Nil ngắm mặt trời chiếu điện Abou Simbel và thung lũng của các vua Ai cập.…Cơn khủng hoảng kinh tế năm qua vẫn còn ám ảnh, tỉ lệ người thất nghiệp vẫn đang tăng, ông già Noël vẫn phải vô cùng thận trọng trong chi phí cho Lễ Giáng sinh này. Vậy thì khăn len cho anh nhé, hay là bít tất nhỉ???

Dù gì đi nữa thì ngày Giáng sinh đã kề, là cái dịp để người ta thể hiện tình thương yêu hay chút ước muốn của mình. Lũ trẻ hồn nhiên vẫn đang lượn ngang lượn dọc trước những quầy đồ chơi ao ước, liếc về phía mẹ thì thầm. Con gái út của tôi muốn mua một cái nệm hơi màu hồng !!! Để làm gì ? Để con mang sang phòng chị ngủ mỗi đêm và khi chị đuổi con đi thì con lại mang nệm về phòng mình!

Nào thì đi mua nệm hơi, mua cho con và có lẽ mua cả cho…mẹ nữa!

Và mình cùng ước ông Sarkozy mang đến một cái nệm hơi vĩ đại, thật ấm, có trần và biết bay, cho cả các bạn nhỏ Afghan không giấy tờ hợp lệ, không nhà cửa đang ăn xin dưới con đường bóng nhoáng rực rỡ ánh đèn mà nhòe nhoẹt tuyết kia nữa bé nhỉ?

Vui nhé Noël!  


Bao giờ được đón Tết cùng Ba?

Văn Thơ-Cuộc sống — Viết bởi nico @ 16:01
Ba tôi là thuyền trưởng. «Thuyền» của ba là những con tàu có trọng tải lớn nhất của Việt Nam hồi đó. Chiến tranh - tàu ba chở vũ khí vượt phong tỏa máy bay và tàu chiến Mỹ. Hòa bình-tàu ba chở hàng mở đường đi các đại dương. Là một trong những thuyền trưởng đầu tiên của đất nước, ba yêu nghề, say mê biển nên thường nhận những tuyến đường xa nhất. Có những chuyến lênh đênh tới tám tháng trời. Thời gian ba ở nhà với mẹ con tôi cộng lại một năm được khoảng một tháng. Mỗi lần ba trở về là những ngày hội của gia đình. Vừa vui, vừa sợ. Vui vì được ăn nhiều của ngon vật lạ. Sợ vì tội lỗi của anh em chúng tôi trong cả năm cũng được mẹ tổng kết và mách ba vào những lần này. Bốn anh em thường phải nằm dài ra kế bên nhau, lần lượt nhận roi. Ba đánh từ ngoài vào trong, đứa lớn trước rồi đứa bé, roi vút đến đâu, chưa đến lượt nhưng cũng làm những cái « mông » giật nảy lên. Khi nghĩ được ra cái trò nhét sách vào « mông» thì ba không đánh nữa.

Tết năm ấy tàu ba thả neo ở Cẩm Phả. Ba về nhà ăn Tết sớm với mẹ con tôi. Tới hai bảy Tết thì ba phải trở lại tàu để nhường cho ban chỉ huy tàu về với vợ con. Năm đó tôi mắc phải tội «tí tuổi mà yêu ». Tội này có đánh cũng không ăn thua nên ba mẹ quyết định đày tôi ra biển ăn Tết cùng ba với hy vọng tình cảm cha con có thể cảm hóa được trái tim «dại khờ».

Cơ ngơi riêng của ba trên tàu có ba phòng : phòng ngủ, phòng làm việc và phòng khách. Ba nhường phòng ngủ cho tôi và ra ngủ trên ghế đi văng dài ngoài phòng khách. Phòng khách của ba là phòng tiếp khách chung của tàu, là bộ mặt của nước khi ở nước ngoài nên rất rộng và được trang hoàng lịch sự. Chú D. là phục vụ viên riêng của ba từ lúc còn trẻ lo việc dọn dẹp phòng ngủ cho tôi. Ba tự tay thay ga giường, vỏ gối trắng muốt, giặt quần áo cho tôi. Mỗi khi tôi ngủ dậy, ba lại chuẩn bị một cốc nước cam vắt. Đôi khi tôi ngại xuống phòng ăn, ba nhờ chú D. mang cơm lên tận phòng. Cạnh đầu giường, ba xếp cho tôi nhiều sách báo.

Trong ngày, khi lên buồng lái ba mang tôi theo, còn khi xuống hầm máy ba để tôi ở phòng vì máy chạy ồn ào, dầu mỡ bẩn thỉu. Ba ít nói, thường ngồi trước bàn làm việc lật lật mấy tập sách dày cộp, giấy trắng bóc, bìa bóng đẹp của nước ngoài có hình máy móc, dây rợ hoặc ngồi im lặng cắn móng tay. Lúc có ba trong phòng, tôi đọc sách. Ba ra khỏi phòng thì tôi trèo lên đầu giường, vén miếng vải dày che ô cửa kính tròn tròn nhìn ra biển. Thỉnh thoảng có chú D. ra vào thay nước sôi, rửa cốc chén, lau chùi. Nếu ba thông báo sẽ đi hơi lâu lâu thì tôi lén đóng cửa phòng lần mò ra boong cuối tàu đứng. Sương mù âm u. Xung quanh tôi lặng lẽ mênh mông là nước. Phía xa tít tắp chân trời là những vệt đen, hình như là thành phố Quảng Ninh. Tầng dưới chỗ tôi đứng có vài thủy thủ trẻ. Họ giơ tay ra hiệu chào tôi nhưng không ai nói với tôi một câu giống như họ rất sợ ba tôi. Ba ngày như thế trôi qua bên ba dài bằng cả ba tháng hè mẹ nhốt tôi ở trong nhà. Tôi buồn kinh khủng. Tôi nhớ…nhớ đất liền da diết đến quặn ruột gan. Đã có lần đứng trên boong, tôi muốn liều nhảy xuống biển chắc là rất buốt lạnh để bơi vào bờ, nơi có những vệt đen kia. Hôm đó là ngày ba mươi Tết. Chú D. ra gọi tôi đi ăn cơm. Nước mắt lưng tròng, tôi hỏi chú nếu bơi phải mất bao nhiêu tiếng đồng hồ. Chú nhìn tôi lắc đầu: đi ăn cơm đi, lát chú nói chuyện.

Ăn cơm xong, ba lại đi chuẩn bị hội trường Tết với các thủy thủ. Đợi mãi mà không thấy chú D, quanh quẩn một lúc, tôi mò sang gõ cửa phòng chú. Nhìn thấy tôi, chú mắng: này, chú bảo chờ chú nghĩ cách sao không chờ? Vào phòng, chú nói ngay: Đêm nay chú liều đưa mày về. Chuẩn bị sẵn! Tối đến thế nào ba mày cũng say, chú sang gọi rồi đi ngay!. Tôi reo lên mừng rỡ. Chú tống tôi ngay ra cửa, cười vui : Về đi, đừng để ba mày nghi, chú cũng nhớ cô lắm!. Cô là diễn viên, vợ mới cưới của chú. Chú có «động cơ» thì chú sẽ giúp tôi đến cùng. Nhưng tôi cũng sợ quá, sợ thắt bụng lại. Ba sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi mất.

Lúc đó tôi không biết là những thủy thủ còn lại trên tàu không được về ăn Tết đã chuẩn bị cho chuyến đi này của hai chú cháu tôi. Họ gửi qua chú D. tiền quà và những lá thư ướt át cho vợ con. Bữa tiệc tối 30 hôm đó, họ đồng lòng chúc rượu cho ba say trước mắt tôi. Tôi thương ba quá nhưng đã muộn rồi. Tôi cũng hơi hối hận vì đã lừa ba, đã để mặc ba lúc say xỉn vào ngày Tết đến mà đi. Ba bảo tôi về phòng trước vì không muốn tôi nhìn thấy ba say. Khuya rồi thủy thủ mới dìu ba về. Ba đi nằm nhưng vẫn gọi tên tôi, hỏi tôi đâu, đi ngủ chưa. Chú D. gõ cửa như đã hẹn, tim đập loạn xạ, tôi ôm túi vừa lùi ra cửa, vừa nói liên tục «con đây, con vẫn ở đây ba ạ… », rồi quyết định đóng cửa quay đi, tiếng ba gọi vẫn vọng theo.

Mọi người đều gấp gáp: khẽ thôi, nhanh lên! Trong đêm, người ta đã dùng cẩu hạ một chiếc ca nô xuống biển rồi hạ tiếp chiếc xe máy của chú D. Sau đó họ thả xuống ca nô chiếc thang dây không có lưới an toàn để tôi, chú và hai thủy thủ lái ca nô trèo xuống.

Ca nô nổ máy chạy về phía đất liền. Những người thủy thủ nói chuyện với nhau về các hình thức kỷ luật mà ba có thể sẽ giáng cho chú D. Tôi nhìn lên tàu ba lúc đó đã xa, thấy còn chiếc ca nô đang treo vắt vẻo trên boong, vừa áy náy, vừa lo ba sẽ tỉnh dậy và đuổi theo!

Ca nô thả hai chú cháu tôi ở Quảng Ninh rồi quay ngay trở lại tàu. Tôi và chú còn bị hải quan khám xét lằng nhằng. Chú cho hải quan tiền, thuốc lá 3 số rồi họ vỗ vai chú, cho hai chú cháu qua. Chú cũng sợ ba cho thủy thủ đuổi theo nên mải miết phóng rất nhanh. Đường không được tốt. Xe chạy rất lâu, suốt cả đêm hôm đó, sáng hôm sau, tới chiều mồng Một hai chú cháu về tới Hải phòng, mặt chú đen sì lại. Mẹ mở cửa cho tôi, đã biết chuyện, không vui!

Cái cảm giác trở về với đất liền đúng vào mồng Một Tết nó hỗn độn quá. Tôi lại ngất ngây, sung sướng. Xung quanh tôi cái gì cũng đẹp đẽ, tươi mới cả.

Ba đã không kỷ luật chú D. mà còn cho chú vài ngày nữa ở nhà với vợ. Lần gặp lại ba, tôi sợ lắm, cứ lảng tránh, lấm lét như ăn trộm. Nhưng ba đã gọi tôi lại gần, xoa đầu tôi: con gái rượu của ba to gan quá! Ba không trách con nữa mà chỉ thấy đau...giọng ba trầm lại.

Hồi tưởng lại cái Tết này, tôi ân hận vô cùng. Đó là cái Tết cuối cùng của cha con tôi. Từ đó tới nay, tôi  vẫn chưa  từng có dịp nào ăn Tết cùng cha.


Je suis malade - Lara Fabian

Dịch thơ - Âm nhạc — Viết bởi nico @ 11:01
 
 
 
 
Em đớn đau thất vọng
Phạm Quốc Anh
(Phỏng dịch lời bài hát Je suis malade - performed by Lara Fabian)

 
Hết rồi những giấc mơ
Tan rồi những mong manh khói thuốc
Còn nữa đâu câu chuyện tình thuở trước
Khi không anh em bỗng thành nhem nhuốc
Như đứa trẻ mồ côi
Chẳng thiết gì với cuộc sống đang trôi
Đời ngừng lại khi anh bỏ đi không một lời báo trước
Có thể ư - em làm sao sống được
Với lạnh lùng chăn gối tựa sân ga bến tàu
Em nhớ nhung trong âu sầu
Như khi xưa mẹ rời bỏ em để hằng đêm trong đơn côi tuyệt vọng
Em chán chường trong mong ngóng
Chẳng biết khi nào anh đến anh đi
Và thế rồi 2 năm sẽ qua đi
Chẳng chút mảy may - anh nào có thấu
 
Em đã theo anh tới tận cùng yêu dấu
Như đá sỏi lăn hoài, tựa quả nghiệp hằn sâu
Em kiệt sức rồi chẳng còn chịu được nữa đâu
Trong huyễn hoặc bấy lâu
Khiến mọi người cứ ngỡ rằng em sống trong hạnh phúc
Để khi rót đầy ly trong hằng đêm thao thức
Em đã uống những cay đắng một mình
Còn anh như con tàu chở những cuộc tình
Đến bến bờ nao em nào thấu
Em đã khổ đau trong rã rời hỡi anh yêu dấu
Khi rót cho anh bầu máu nóng đậm sâu
Em đã là con chim hót đến tận cùng mình mà anh nào có biết
Bên một kẻ ngủ say như anh em dường như đã chết
Giờ thì em kiệt quệ mỏi mòn quá anh ơi
 
Anh đã lấy hết của đời em những tình khúc đầy vơi
Trút đi hết những thiết tha em đã viết thành lời
bằng tất cả tài năng em có được
Để rồi anh bội ước
Cuộc tình mình chẳng thể nào kéo dài hơn được
Nếu không em sẽ tự đánh mất mình
sẽ âm thầm như một đứa trẻ kém thông minh
lặng lẽ chết bên chiếc đài trong khi nghe chính giọng mình đang hát
Em mệt mỏi lắm rồi...
Như khi xưa mẹ rời bỏ em để hằng đêm trong đơn côi tuyệt vọng
Em đã chán cuộc tình phải sống trong mong ngóng
Mệt mỏi rồi chán ngán lắm anh ơi
Anh đã lấy hết của đời em những tình khúc đầy vơi
Trút đi hết những thiết tha em đã viết thành lời
Vì thế em hoàn toàn thất vọng
khi dựng lên những hàng rào bao bọc
quanh tim mình - anh có thấu anh ơi....

Chân thành cám ơn Phạm Quốc Anh  đã phỏng dịch
rất nhanh và tài tình ca khúc nổi tiếng này.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11  Sau»

Powered by vnWeblogs