Không chỉ bán mua
ĐỖ PHẤN
Tết đến là lúc có thời gian rỗi rãi, dù không có tiền mua thì cũng có nhiều thứ để xem cho sướng mắt. Thời ấy xa rồi. Nhưng người Hà Nội vẫn thế.
Vẫn còn cảm thấy ấm áp không khí một ngôi làng trong phố. Phiên chợ Bưởi ngày 19 tháng một âm lịch trên đường Hoàng Hoa Thám đã bắt đầu thấp thoáng sắc màu của Tết. Vài gốc mai tuốt lá trơ trụi gói buộc kỹ càng. Những lồng chim cầu kì chạm trổ ngày thường không có. Mấy chậu địa lan nhú những mầm hoa xanh trong ngọc thạch.
Những cốc thủy tinh cao chân đựng thủy tiên đã có mặt trên sạp hàng. Đó là một cái chợ cây cảnh có lẽ mới hình thành khoảng hơn hai chục năm nay trong thành phố. Người làng vào phố bán mua với thị dân. Một dấu nối đậm nét giữa văn hóa chợ phiên đồng bằng Bắc Bộ và đô thị còn sót lại ở Hà Nội. Dù chính thức là một chợ “đuổi”, người ta vẫn họp đúng phiên ngày bốn, ngày chín. Tháng Chạp có thêm phiên rằm.
Những khu chợ bán buôn ì xèo trong thành phố mấy năm nay dần nhường chỗ cho những cao ốc và phố phường. Chợ Hàng Bè với những quán hoa cao cấp bên đường Cầu Gỗ bây giờ là một con phố thẳng băng sạch sẽ. Chợ 19-12 biến thành con đường lát đá theo kiểu Châu Âu cổ xưa khiến người qua lại có chút dè dặt suy nghĩ.
Tranh Đỗ Phấn
Chẳng biết nền đường lát những ô đá vuông vắn ấy có dành cho đi lại thông thường? Nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ thấy những cỗ xe ngựa đi qua để mà nghe tiếng vó câu khắc khoải. Con đường ra đời quá muộn. Khi mà xe ngựa đã tuyệt chủng ở thành phố từ quá lâu rồi.
Chợ Cửa Nam, chợ Hàng Da, chợ Mơ biến thành những cao ốc văn phòng và siêu thị. Rất khó để nhìn thấy không khí Tết bởi hàng hóa và cách thức bán mua không khác gì ngày thường. Tự nhặt những thứ mình cần cho vào giỏ. Xếp hàng trả tiền. Chẳng cần biết tiếng Việt.


















