Chúc Mừng Năm Mới Nhâm Thìn!

Không chỉ bán mua

Tác giả: Đỗ Phấn — Viết bởi nico @ 15:50

 

ĐỖ PHẤN

 

altTết đến là lúc có thời gian rỗi rãi, dù không có tiền mua thì cũng có nhiều thứ để xem cho sướng mắt. Thời ấy xa rồi. Nhưng người Hà Nội vẫn thế.

Vẫn còn cảm thấy ấm áp không khí một ngôi làng trong phố. Phiên chợ Bưởi ngày 19 tháng một âm lịch trên đường Hoàng Hoa Thám đã bắt đầu thấp thoáng sắc màu của Tết. Vài gốc mai tuốt lá trơ trụi gói buộc kỹ càng. Những lồng chim cầu kì chạm trổ ngày thường không có. Mấy chậu địa lan nhú những mầm hoa xanh trong ngọc thạch.

Những cốc thủy tinh cao chân đựng thủy tiên đã có mặt trên sạp hàng. Đó là một cái chợ cây cảnh có lẽ mới hình thành khoảng hơn hai chục năm nay trong thành phố. Người làng vào phố bán mua với thị dân. Một dấu nối đậm nét giữa văn hóa chợ phiên đồng bằng Bắc Bộ và đô thị còn sót lại ở Hà Nội. Dù chính thức là một chợ “đuổi”, người ta vẫn họp đúng phiên ngày bốn, ngày chín. Tháng Chạp có thêm phiên rằm.

Những khu chợ bán buôn ì xèo trong thành phố mấy năm nay dần nhường chỗ cho những cao ốc và phố phường. Chợ Hàng Bè với những quán hoa cao cấp bên đường Cầu Gỗ bây giờ là một con phố thẳng băng sạch sẽ. Chợ 19-12 biến thành con đường lát đá theo kiểu Châu Âu cổ xưa khiến người qua lại có chút dè dặt suy nghĩ.

altTranh Đỗ Phấn

Chẳng biết nền đường lát những ô đá vuông vắn ấy có dành cho đi lại thông thường? Nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ thấy những cỗ xe ngựa đi qua để mà nghe tiếng vó câu khắc khoải. Con đường ra đời quá muộn. Khi mà xe ngựa đã tuyệt chủng ở thành phố từ quá lâu rồi.

Chợ Cửa Nam, chợ Hàng Da, chợ Mơ biến thành những cao ốc văn phòng và siêu thị. Rất khó để nhìn thấy không khí Tết bởi hàng hóa và cách thức bán mua không khác gì ngày thường. Tự nhặt những thứ mình cần cho vào giỏ. Xếp hàng trả tiền. Chẳng cần biết tiếng Việt.

 (Xem tiếp)

Với Hương Quê - Cảm tác tranh họa sĩ Lâm Chiêu Đồng

Văn Thơ-Cuộc sống — Viết bởi nico @ 15:00

 

altHương Quê - Tranh xé dán - 160 X 120 - Lâm Chiêu Đồng 

Với Hương Quê

 (Xem tiếp)

Tháp Rùa

Tác giả: Đỗ Phấn — Viết bởi nico @ 06:00

 

ĐỖ PHẤN

 

altCó những thứ trên đời ít ai muốn nó đi vào lịch sử vậy mà nó vẫn lừng lững tồn tại và ngày càng được nhiều người yêu mến. Ở Hà Nội có vài thứ như thế. Lớn thì có cầu Long Biên, nhà máy bia Ông Mền (Hommel?), Nhà Hát Lớn thành phố do người Pháp xây dựng… Lịch sử có chép lại những chương lầm than khốn khổ của người Hà Nội khi phải làm phu phen tạp dịch trong những công trình như thế. Chẳng tự hào gì. Nhỏ thì có Tháp Rùa trên hồ Gươm bán tín bán nghi do gia đình Bá Hộ Kim xây ở đấy hơn trăm năm trước để bí mật đặt mộ. Số phận của công trình có một không hai trong lịch sử này thật kì lạ. Nó không thỏa mãn ao ước của gia đình Bá Hộ Kim đặt hài cốt tiền nhân vào đấy. Cũng không phải là việc chính quyền đương thời muốn làm. Lại có nhận xét của các kiến trúc sư rằng Tháp Rùa là một thất bại thảm hại trong nỗ lực gắn kết thẩm mĩ kiến trúc Đông Tây. Vậy mà nó vẫn tồn tại. Và ngạc nhiên hơn, nó là công trình cổ duy nhất ở Hà Nội còn bền vững nguyên bản cho đến bây giờ.

altTranh: Đỗ Phấn

Bạn từ miền Nam ra chơi hẹn tôi đón ở bến xe gần tòa nhà cao chót vót hơn hai mươi tầng ngoài bờ sông. Ra đến nơi mới biết ngoài ấy không chỉ có một tòa nhà cao như vậy. Dừng xe gọi điện lại bạn bảo đọc số nhà gần đấy. Vẫn không tìm ra bởi con phố ấy có cách đánh số nhà loạn xạ từ ngày người ta làm thêm đường dẫn lên cầu Chương Dương. Đành phải bảo bạn mô tả lại hình dáng và màu sắc của tòa nhà ấy. Ngửa mặt lên trời mà tìm. Những kiến trúc khổng lồ có hình khối và màu sắc giống nhau đến vô cảm thật khó để đặt cho nó một tên gọi riêng biệt dù biết rằng chẳng có một tòa nhà nào không tên. To thế cũng chẳng dễ tìm.

 (Xem tiếp)

Dãy hộp xanh bên bờ đá sông Seine

Văn Hóa - Nghệ Thuật — Viết bởi nico @ 06:00

 

Kính tặng thầy Bùi Quang Lung


altKhông chỉ mình sông Seine minh chứng cho bước hoang đơn lữ khách lại qua. Không chỉ nhịp cầu vắt ngang dìu những cuộc tình mơ mộng của thi sĩ vào thơ cổ. Cũng chẳng chỉ Nhà thờ Đức Bà tráng lệ ngân chuông âm vọng vẻ đẹp văn hóa thâm trầm cổ kính của Paris đến với loài người…

Theo ba ki-lô-mét bao quanh bờ đá, dòng Seine lặng trôi giữa hai dãy hộp xanh. Dọc bốn quai bên bờ phải và bảy quai bờ trái, thẳng tắp bên nhau, chín trăm chiếc hộp in bóng lòng sông. Quai de la Tournelle, quai de Monteberllo, quai du Louvre, quai de l’Hôtel de ville…những cái tên trường tồn cùng kiến trúc thành phố, là nguồn cảm hứng cho những áng thơ văn của các tên tuổi Pháp. Hai trăm năm mươi chủ nhân của những chiếc hộp xanh, từ hơn ba thế kỷ nay, đời này qua đời khác, được gọi là những người bán sách cũ, những «bouquinistes bên bờ sông Seine », những thương gia «trí tuệ»* kiên trì bám «nghề» giữa trầm thăng lịch sử Paris và cuộc đời.

Thuở xưa, hộp sách là những két sách vuông gỗ hoặc mây đeo trước ngực bằng sợi dây da quàng qua cổ người bán sách rong. Xuất hiện cùng những xe kéo sách di động trong các phiên chợ sách, hộp sách khi được khoác đi rong, khi bày trệt trên vỉa hè thu hút người mua nhờ những cuốn bản thảo nguyên sơ còn mang nét gạch xóa của các tác giả hoặc thời trước, hoặc cùng thời.

alt

Cạnh tranh trực tiếp với các hiệu sách chính thống, bị đối xử  như những tên trộm vặt, những người bán sách rong từng bị Hoàng gia giới hạn chỉ được bán các tạp chí, sách báo cũ, các khế ước, điều luật, các loại brochures không quá tám trang. Người ta buộc phải công nhận chính thức mười hộp sách rong với điều kiện phải cố định ở những vị trí được định vị, ở hai bên đầu cầu Saint-Michel, cấm bán vào các ngày lễ và chủ nhật để ổn định mỹ quan đường phố.

 (Xem tiếp)

Nguyễn Tuân và phép "lạ hóa" trang văn

Tác giả: Đỗ Ngọc Thống — Viết bởi nico @ 06:00

 

PGS.TS ĐỖ NGỌC THỐNG

 

alt

 Đọc Nguyễn Tuân, tôi cứ hình dung ông như một pho từ vị sống, phong phú và độc đáo. Thiết nghĩ, có được vốn từ như thế đã là rất khó; sử dụng kho tàng chữ nghĩa ấy thế nào cho hiệu quả, cho đích đáng còn khó hơn nhiều. Điều này giống như người giàu có và việc tiêu tiền của họ. Rất có thể là sang trọng, văn hóa, nhưng cũng dễ trở thành trọc phú, lố bịch, phát cuồng. Nguyễn Tuân là người biết "tiêu tiền". Ông không rơi vào bệnh "loạn ngôn", "ngộ chữ", "cuồng thư"... Ông viết như một hành vi sáng tạo văn hóa sang trọng. Đã nói đến sáng tạo, dù bất kỳ ở lĩnh vực nào, là nói đến cái mới, cái không lặp lại. Nói tác phẩm văn học là những sản phẩm tinh thần không có phiên bản là vì thế. Đọc Nguyễn Tuân thấy ông rất sợ sự trùng lặp, sợ giẫm đạp lên người và giẫm đạp lên mình. Tuy nhiên phong cách lại là một cái gì đó rất ổn định; là sự lắng kết của nhiều yếu tố hao hao giống nhau tồn tại trong nhiều tác phẩm của cùng một nhà văn...Xét từ góc nhìn này, có thể nói: cái độc đáo vô song, điểm nổi bật bao trùm xuyên suốt các tác phẩm của Nguyễn Tuân trên bình diện ngôn ngữ là lấy sự thay đổi liên tục làm nét ổn định. Luôn luôn mới lạ chính là điểm thống nhất ở mỗi dòng, mỗi trang ông viết. Hình như tất cả cái kho từ vựng khổng lồ, phong phú và độc đáo, ông đều tập trung nhằm lạ hóa trang văn, lạ hóa sự diễn đạt của mình mỗi khi cầm bút. Dường như ông luôn luôn cố chống lại sự giản đơn, nhàm chán và tẻ nhạt trong cách nói, cách viết. Với một vốn liếng ngôn từ nghệ thuật giàu có, mỗi khi cầm bút, bằng nhiều cách khác nhau, Nguyễn không chịu buông ra những câu chữ thông thường. Ông không chịu diễn đạt sự vật và ý nghĩ như ta quen biết hiển nhiên mà luôn tìm một cách nói, một cách biểu đạt mới lạ. Vì thế văn Nguyễn Tuân in đậm dấu ấn chủ quan, cái mà Anh Đức cho rằng:" mỗi dòng, mỗi chữ tuôn ra dưới đầu ngọn bút đều như có đóng một dấu triện riêng". Xin dẫn ra đây một số "phép" Nguyễn Tuân hay dùng để lạ hóa trang văn của mình. Cách viết này tạo cho người đọc cảm giác hình như câu văn lệch chuẩn. Nhưng chính vì thế mà cách viết ấy đã gây nên ấn tượng sâu đậm và tạo được hiệu quả hết sức bất ngờ thú vị .

 (Xem tiếp)

Vắng tin ngõ nhỏ

Tác giả: Đỗ Phấn — Viết bởi nico @ 09:35

 

ĐỖ PHẤN

 

altChẳng biết vì sao ở Hà Nội những di tích lâu đời còn lại đến ngày hôm nay phần lớn nằm trong những con ngõ cổ kính thủa xa xưa kinh thành Thăng Long. Đền chùa miếu mạo và ngay cả nhà thờ công giáo mới có mặt chưa đầy hai trăm năm trước cũng vậy. Hà Nội nguyên là những ngôi làng hợp lại mà thành. Những tên làng tên tổng đặt cho phố bây giờ vẫn y nguyên. Bưởi,Vạn Phúc, Ngọc Hà ở mạn Ba Đình, Vân Hồ, Thể Giao dưới quận Hai Bà Trưng, Thọ Xương, Đồng Xuân trên quận Hoàn Kiếm, Vĩnh Hồ, Phương Mai, Kim Liên dưới Đống Đa. Và những con ngõ làng xa xưa tên gọi vẫn tồn tại cho đến ngày nay. Ngõ Hàng Khoai, Ngõ Đồng Xuân, Ngõ Hàng Hành, Ngõ Hàng Chỉ, Ngõ Phất Lộc, Ngõ Huyện, Ngõ Thọ Xương, Ngõ Cấm Chỉ, Ngõ Liên Trì, Ngõ Vân Hồ, Ngõ chùa Liên Phái, Ngõ Quỳnh, Ngõ Tức Mạc, Ngõ Cát Linh, Ngõ Thịnh Hào… Những con ngõ có tên gắn với địa danh nhiều vô kể nhưng chưa bằng những con ngõ không tên gọi theo số nhà. Lại còn cả tên gọi theo tập quán cư dân bản địa.

Ngõ chùa Vũ Thạch không có tên trên bản đồ. Muốn gửi thư đến nhà ai trong ngõ phải đề ngoài phong bì địa chỉ 13bis Bà Triệu. Con phố Bà Triệu thời Pháp thuộc có tên là Gia Long hiển hách oai hùng chẳng hiểu sao sau hòa bình lại đổi tên thành Bà Triệu. Lịch sử luôn bị viết lại. Thế mới cần đến bộ môn Khoa học lịch sử để trước hết nghiên cứu lại những sai sót của chính mình.

alt

Tranh: Đỗ Phấn

Dân ở đầu phố Bà Triệu gần chùa Vũ Thạch đơn giản gọi con ngõ là Ngõ Chùa. Người già cũng thế mà trẻ con cũng vậy. Ngõ Chùa thông sang phố Hàng Khay nhìn ra mặt nước Hồ Gươm leo lẻo xanh. Đó là con đường lí tưởng cho bọn trẻ trong ngõ ra hồ câu cá và con vật bây giờ gọi là rùa. Ngày ấy chỉ mang nấu chuối đậu. Gọi là con đường lí tưởng bởi vì trẻ con câu trộm bị đuổi chạy vào Ngõ Chùa bao giờ cũng biến mất an toàn. Rất nhiều ngóc ngách trong chùa và hậu cung ngôi đền Vũ Thạch là nơi có thể ẩn náu. Cùng đường, có thể vứt cần câu chạy sang phố Bà Triệu giả như trẻ con vừa ở trong ngõ ra chơi.

 (Xem tiếp)

Ngày nhãn chín sen tàn

Tác giả: Nguyễn Tham Thiện Kế — Viết bởi nico @ 05:30

 

NGUYỄN THAM THIỆN KẾ

 

altNhững Thu, hương đêm dùng dắng hơn nơi ngõ cổ sớm mai. Lưu hương các loài hoa thành phố tỏa trong bóng tối ẩm hơi sương quện khói trầm, chìm lất phất hương trà sen quanh mái ngói nâu.

Mình chị lên xuống căn nhà gác gỗ vẫn giữ nếp quạt lửa đun nước mưa pha trà mỗi sáng. Khi có dịp, hai chị em Tôi ngồi bên bộ đôn trống nhìn ra khoảng đáy giếng trời trồng ngâu, mộc lan đặt bể cá cảnh, tưởng lại những tốt xấu của người xa khuất.

Chén sứ nâu, trà sen tỏa khói. Lá ngâu, lá mộc xanh thẫm, loang hơi sương.

- Nhãn chín, sen tàn...

Gương mặt chị bừng ánh sáng đủ rạng nếp nhăn mờ và mái tóc điểm bạc tuổi sáu mươi.

- Nếu anh còn sống hẳn đã chèm chẹp nhớ chè hạt sen nhãn lồng... Không ngờ anh mê thứ đó đến thế!

Trai xứ Đoài, giảng viên nhạc viện, anh bỏ ngang ở nhà dạy kèm, sáng tác tự do. Anh tài hoa bao nhiêu thì đào hoa bấy nhiêu. Chị họ Tôi, gái phố cổ tốt nghiệp đại học Ngoại thương, vì anh mà thôi trợ lý tham tán thương mại, về nuôi dạy con, trông coi cửa hàng tơ lụa thừa hưởng của mẹ. Chị hứng đựng cho yên ấm nếp nhà...

Cái đận chè hạt sen nhãn lồng, anh tẹo nữa là thay chàng đổi thiếp nếu chị không kịp giữ chữ nhẫn trước tình địch phố Hiến đàn ngọt như nhãn lồng chín, giọng trong như giếng mắt rồng lại còn dư tàì nghệ thuật ẩm thực. Được học trò rinh đi lưu diễn dưới tỉnh Đông, anh gặp thiếu phụ mang nửa dòng máu Thái, Thạc sỹ văn chương dạy Cao đẳng sư phạm liền ríu theo.

Chị gọi xe về tận nơi đúng buổi chàng đến thăm vườn nhãn nhà nàng.

Chứng kiến trai tài gái sắc đang đọc thơ và tương kính nhau món chè hạt sen nhãn lồng, chị đứng lặng. Thì ra, trong kho lẫm kinh nghiệm bà cô Nghi-Lễ-Bún-Chả của chị em Tôi truyền lại cho chị vô tình hay hữu ý quên bẵng món tủ vốn sinh ra từ chốn kinh kỳ.

Từng hãnh diện giỏi cả trăm món mặn ngọt Hà Thành, lần này chị đành câm nín. Chị xin chủ nhân vườn nhãn được làm vai em để học hỏi cội rễ làm món chè hạt sen nhãn lồng mà ông chồng nhạc sỹ  mê đắm.

- Món chè sen nhãn lồng thì người đoảng vị nhất phố Hiến cũng biết công thức nấu. Nhưng để ra được đúng chất chè hạt sen nhãn lồng thì phải biết làm bằng cả tấm lòng thương yêu với người thân. Phải chăng chị có biết điều này không ạ?

Thiếu phụ phố Hiến nhướn ánh mắt lá răm dò xét người mới đến học nghề. Nuốt nghẹn, chị nhoẻn cười:

- Lòng yêu thương đôi khi chưa đủ mà còn cần cả sự bao dung nữa chị ạ. Nhưng tôi tin mình sẽ chẳng phụ thầy, phụ người thương yêu…

- Vậy thì chị cần gì xuống tận phố Hiến. Chè hạt sen nhãn lồng vốn do người kinh kỳ làm nên...

 (Xem tiếp)

Noel Paris - Mưa dưới ánh đèn

Tản mạn — Viết bởi nico @ 09:31

 

alt

althông phải ông già Noël rung chuông báo tin sắp Noël mà là những người phát lịch Năm Mới 2012 mũ đỏ râu trắng co ro trong giá buốt quyên tiền cho các viện dưỡng lão, các tổ chức chống ung thư, sida, hay cho lính cứu hỏa (pompiers), cho những người dọn vệ sinh đường phố hàng ngày… Những quầy bán thiệp chúc mừng Unicef lần lượt dựng dưới các bến tàu điện ngầm Paris. Những đồng nghiệp tất tả một giờ ăn trưa hổn hển trở về văn phòng xách trĩu hàng chục túi quà lớn nhỏ. Những hộp chocolat chồng chất bàn làm việc…Chộn rộn không khí lễ hội tấp nập quặn cả những âu lo.

alt

Quầy bán thiệp chúc Unicef dưới gầm tàu điện ngầm

Noël, không hoa đào, không hương trầm khói tỏa, bánh chưng, dưa hành mà nhấp nháy ánh đèn lung linh ánh nến, mịn vàng lăn gan ngỗng, hồng rực thớ tôm hùm và căng mọng mát tươi nắp sò vắt chanh, trong trẻo ly champagne trên mỗi bàn tiệc sáng choang dao nĩa. Đêm Noël người ta trở về với gia đình và đêm giao thừa thường dành cho bè bạn.

Không tí xíu gọn gàng như những bao lì xì đỏ mà cồng kềnh lọc sọc nhiều hộp quà vuông tròn to nhỏ bóng bẩy sắc màu cao dần dưới chân cây thông Noël.

Tặng quà Noël hay văn hóa tặng quà của người Tây! Qua kỳ nghỉ hè lớn tháng Bảy tháng Tám, vừa đi làm lại, người ta chuẩn bị kinh phí quà Noël. Ba tuần trước Noël, các siêu thị lớn được phép mở cửa vào ngày chủ nhật thì việc mua quà cũng chính thức bắt đầu. Mua rai rả đến tận ngày Noël.

alt

 (Xem tiếp)

Rồng hiện diện ở Paris

Tản mạn — Viết bởi nico @ 14:44

altNăm ngoái, được anh cho cặp mèo. Nhờ vậy mà cảm xúc viết bài Mèo dành tặng Cúc Ly. Nàng ngại đọc chữ, chỉ tìm đoạn viết về mình, nhoẻn cười vui rồi xoắn lấy tranh mèo, hồn nhiên tự nhận mình có cặp mắt xa xăm giống mèo.

Năm nay anh cho cặp rồng. Hóa ra sắp Tết! Hóa ra Tết có tên Nhâm Thìn! Mải mê chăm sóc những chiếc hóa đơn cuối tháng, quên mất cả tháng năm.

Rồng, dù anh vẽ cả trăm con, sẽ chẳng con nào giống con nào cả về màu sắc và hình thái biểu cảm. Nó tùy vào tâm trạng và cách nhìn của anh khi nghĩ về Người nào đó lúc quất bút. Chắc chắn là Người, vì Rồng thì đã mấy ai nhìn thấy!

Ngắm cặp rồng, mình ao ước vô cùng được trở về thời thơ bé. Chống cằm, đau đáu quan sát, chấm trỏ lên những mảng màu tươi rực rỡ xem đã khô chưa, hỏi:

- Ông ơi, con rồng này có bay được không?

Họa sĩ cười rung vầng râu hoa cước :

- Bay, bay được, bay cao và bay xa nữa chứ !

Đêm về, cô bé nhìn thấy cả đàn rồng bay lượn trong mơ.

Cặp rồng của anh mang tên: Chúc mừng Năm Mới Nhâm Thìn.

alt

Tranh:  Đỗ Phấn

alt

 

*Ảnh: Rồng con của mẹ


Singapore - Nhìn từ mặt đất

Tác giả: Nguyễn Tham Thiện Kế — Viết bởi nico @ 06:30

 

NGUYỄN THAM THIỆN KẾ

altSingapore chờ tôi bằng cơn giông nhiệt đới biển Hạ Châu* lúc đáp xuống phi trường Changi. Hơi nước sóng sánh bốc ngược từ mặt bê tông trong nắng gắt cuối thu khiến ta nhận ra nét quen Sài Gòn, nơi chênh một giờ về tối.

Mươi phút đi bộ và thang cuốn, mươi phút tiếp cho thủ tục nhập cảnh và nhận hành lý. Những cái nghiêng đầu duyên và nụ cười ấm hiện tự nhiên ở gương mặt nhân viên công vụ, dù người gốc Hoa, da sáng, người Mã lai nét tròn tóc đen hay người gốc Ấn da nhuôm bồ hóng, nét như điêu khắc lảu nhảu tiếng Tamil. Toán cảnh sát võ trang đi tuần cứng nhắc nhịp bước chân ngỗng cũng mang gương mặt thân thiện.

Giữa sân bay bóng rợn, teo quắt trong đồng phục bảo hộ tím than, một cụ già, choàng áo ghi-lê phản quanh người: bình nước, cặp gắp rác, xẻng, túi đeo thức ăn, tay lăm lăm chổi và xẻng làm từ thùng đựng dầu ăn. Bước chân tập tễnh, nhẫn nại đẩy xe rác.
 
Dấu tích thời thuộc địa Anh trong văn hóa giao thông còn hiển diện ở tên phố, tên đường và các chỉ dẫn di chuyển, đặt ngang tầm mắt người lái xe, lái bên phải đi về bên trái. Đường rộng. Thưa xe. Cây xanh bản địa ngăn nắp hai bên đường chấp chới nhiều cành, tán rộng, lá nhỏ, vẻ cổ kính, tuy không quá cao, trông xa như cây nhựa. Người Sing tận dụng mọi rẻo đất thừa thẹo hoặc các lan can cầu vượt trồng dây leo, cây bụi xén tỉa thành hàng rào. Các loại hoa nhiều màu sắc như hoa giấy, hoa đơn, hổ lốn kiểu cách Pháp, Trung, Nhật.

Quê hương của loài cau vua hình như đã bứng trụi thứ thân cây suôn nồng nỗng  chọc trời này xuất khẩu sang xứ Việt làm cột điện ngang dọc cho các khu đô thị mới xây nên hiếm hoi tôi mới nhìn thấy vài chòm thưa oặt suốt dọc đường từ sân bay về trung tâm thành phố. 

Thảm cỏ trước mặt tiền khách sạn Grand Mercure Roxy như tấm phông xanh làm dịu kết cấu kim loại và micar bị những vết chân chồng xéo quen thói đi tắt giẫm lên thành một đường mòn thô thiển. Tiện và nhanh hơn... chừng chục bước chân nếu ta đi đàng hoàng lối chính. Luật pháp nghiêm minh ở Sing cũng chịu thua lối mòn của những thói quen ngang tắt!

altKhách sạn Grand Mercure Roxy

Giữa cỏ hoa chen lá của thành phố sắc màu thơm mùi thuốc tẩy rửa sát trùng, lại thấy người già như dã nhân rọ roạy cắt tỉa.
 (Xem tiếp)

Nguyễn Đăng Mạnh: chân dung và phong cách (3)

Tác giả: Đỗ Ngọc Thống — Viết bởi nico @ 06:00

 

 

PGS.TS ĐỖ NGỌC THỐNG

Tiếp phần 1&2
 

3

altTrước khi quen nhà phê bình Nguyễn Đăng Mạnh, tôi từng nghe câu chuyện như một giai thoại trong giáo giới. Có lần, một số anh chị lớp cao học sư phạm kéo đến hỏi GS. Mạnh kinh nghiệm làm thế nào để dạy văn cho hay? Ông trả lời: tốt nhất là không nên học môn phương pháp giảng dạy văn (Giáo học pháp). Tất cả đều ngơ ngác, rồi tất cả cùng bật cười.

Tất nhiên tôi hiểu đó chỉ là "một chuyện đùa nho nhỏ”. Ấy thế mà sau này, có người vẫn nói với tôi một cách nghiêm túc: "không, ông ấy nói thật đấy". Tôi đã nhắc lại chuyện này trong một đêm khó ngủ bên bờ biển Qui Nhơn. Ông cười và bảo: "Mình có nói thế thật, nhưng chỉ là đùa cho vui. Cánh sư phạm nhiều khi "nghiêm túc" và "khắt khe" quá. Lẽ ra chỉ thế, bỗng nhiên ông lại thêm: Nhưng công bằng mà nói, trong thực tế cũng đúng là có phương pháp dạy văn, học văn, phương pháp nghiên cứu, phê bình văn đáng vất đi thật. Chứ còn phương pháp đích thực, đúng đắn thì đến việc bắt dế của trẻ con cũng cần có phương pháp, huống chi là việc học văn, dạy văn, nghiên cứu phê bình văn. Đấy, cậu xem, mình đã viết cuốn "Mấy vấn đề phương pháp tìm hiểu, phân tích thơ chủ tịch Hồ Chí Minh", hàng loạt bài hướng dẫn phân tích các tác phẩm trong nhà trường và cả cuốn Con đường đi vào thế giới nghệ thuật của nhà văn nữa. Đấy chẳng phải phương pháp là gì?

Lần giở cuốn Con đường đi vào thế gii ngh thut ca nhà văn, tôi hiểu, đây là sự gửi gắm những đúc kết suốt mấy chục năm qua để mở cánh cửa đi vào thế giới tâm hồn vô cùng phong phú, phức tạp, đầy bí ẩn và thú vị của mỗi nhà văn.

Cuốn sách tập trung trả lời câu hỏi: Làm thế nào đ nghiên cu nhà văn mt cách chính xác? Có nghĩa là, tác giả muốn vạch ra một "Con đường ...", đề xuất một phương pháp nghiên cứu nhà văn. Chính vì thế có thể gọi cuốn sách này bằng một cái tên khác "Dn lun nghiên cu tác gi văn hc".

Toàn bộ lí thuyết nghiên cứu tác giả văn học của Nguyễn Đăng Mạnh đều nhằm vào cái đích: làm thế nào để chỉ ra được chính xác tư tưởng nghệ thuật của một nhà văn. Tư tưởng nghệ thuật (idée poétique) là cái đinh để ông treo “chiếc áo khoác” trên đó. Mọi sự hình thành, phát triển hệ thống lí thuyết, phương pháp nghiên cứu tác giả văn học đều bắt đầu từ điểm chốt ấy. Ba chương sách của phần lí thuyết được triển khai một cách chặt chẽ, có hệ thống, xung quanh khái niệm cơ bản này. Từ việc xác định Thế nào là tư tưởng nghệ thuật đến Những căn cứ để tìm hiểu tư tưởng nghệ thuật (chương I). Từ việc phân tích ý nghĩa tư tưởng rút ra từ hệ thống hình tượng "ám ảnh" trong thế giới nghệ thuật của nhà văn đến việc rút ra Những qui luật nội tại của thế giới nghệ thuật và việc đưa ra Gi thuyết về nguồn gốc tư tưởng nghệ thuật của nhà văn (chương II).

 (Xem tiếp)

Nguyễn Đăng Mạnh: chân dung và phong cách (1&2)

Tác giả: Đỗ Ngọc Thống — Viết bởi nico @ 06:00

 

PGS.TS ĐỖ NGỌC THỐNG

 

altThời đi học, tôi không được học giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh. Tôi biết tên tuổi ông qua những trang phê bình, nghiên cứu văn học. Sau này quen ông, được trao đổi và trò chuyện cùng ông... tôi mới thấy mình may mắn. Cứ nghĩ, làm học trò Nguyễn Đăng Mạnh cũng là được nhiều rồi. Ấy thế mà lắm khi ông còn coi kẻ hậu sinh như tôi là bạn vong niên. Nhiều lần cùng ông đi đến chỗ này, chỗ khác, gặp người này, người nọ, ông cứ chỉ vào tôi mà «giới thiệu»: Đây là ông bạn tôi...đến ngượng. Ngay sau đó tôi lại hoàn toàn bị cuốn hút bởi tính tự nhiên, chân thực và tươi trẻ trong cách ứng xử của ông.

Bỗng nhớ một lần ông tâm sự với tôi về việc đến gặp tác giả Vang bóng một thời để làm tuyển tập: “Thường chỉ khi nào có việc mình mới đến Nguyễn Tuân và đến là để làm việc. Mình bạn bè thì chẳng phải, lại chỉ đáng hàng con cháu ông ấy, không khéo bị ông ấy mắng cho thì khốn... Tôi cũng có tâm trạng ấy trong những lần đầu gặp Nguyễn Đăng Mạnh. Đó là năm 1986 khi ông vào giảng cho một lớp tại chức ở Thanh Hóa lúc tôi còn là giáo viên dạy chuyên văn trường PTTH Lam Sơn. Vốn mê văn ông từ lâu, nay gặp người thật ngoài đời, tôi thấy vừa thân thiết, gần gũi, vừa kính cẩn, xa xôi. Tôi chỉ dám hỏi ông những gì liên quan đến công việc dạy - học văn.

Thấm thoát đã hai chục năm bên ông. Dù chưa hề được nghe ông giảng một bài trên lớp, nhưng tôi vẫn nghĩ ông là người đã dạy cho tôi nhiều nhất, ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất, từ cuộc sống đến văn chương. Nhiều lúc thấy mình chưa làm được gì, văn chương còn cạn hẹp; viết lách còn cẩu thả... cứ như có lỗi với thầy.

Với thời gian, tôi hiểu ông trọn vẹn hơn: một Nguyễn Đăng Mạnh văn và đời. Có thể, văn chương và tư tưởng học thuật của ông, tôi chưa lĩnh hội hết, nhưng con người, nhân cách, tính khí, quan niệm sống, quan niệm về cái đẹp, cái đáng tôn thờ, cái nên khinh bỉ… tôi thấm thía hơn nhiều.

Nhân dịp ông tròn 80 tuổi, tự nhủ lòng nên ghi lại đôi dòng như nét phác thảo chân dung và phong cách người thầy đáng kính, một nhà phê bình văn học tài hoa, và, cũng là một con người của đời thường như trăm ngàn con người ta vẫn gặp.

 (Xem tiếp)

1 2 3 4 5 6 7  Sau»

Powered by vnWeblogs