Hoa Dạ Hương - Truyện ngắn của "bé" Lưu Minh Phương

Văn Thơ-Cuộc sống — Viết bởi nico @ 06:28
     

       Một gia đình đầm ấm, có ánh mắt lấp lánh vui của mẹ, có tiếng cười sảng khoái của cha luôn là mơ ước của mọi đứa trẻ. Nhưng không phải ai cũng may mắn có được niềm hạnh phúc ấy.


        Những cuộc cãi vã triền miên, cơn say của cha hay tiếng thổn thức của mẹ, tiếng động mâm động đĩa, tiếng đập cửa đập bàn đều vô tình để lại những vết cứa rớm máu trong tim trẻ thơ, là những cơn ác mộng đeo đuổi chúng suốt cả cuộc đời.


          Trẻ thơ không biết trách cha trách mẹ, chỉ biết tự trách mình tại sao đã sinh ra ở trên đời.


          Năm 1980, trên đặc san "ĐÈN TRUNG THU" đã đăng một truyện ngắn của một cậu bé học sinh lớp 6 vừa được giải nhất của hội văn học nghệ thuật Hà Nam Ninh có tựa đề "Hoa dạ hương". Nhà văn Tô Hoài đã trầm ngâm "Nhẹ như một bài thơ !."

          Bài thơ ấy, trong sáng và nhẹ nhàng biết bao nhiêu, nhưng ẩn giấu một niềm khao khát vô cùng giản dị của tuổi học trò: Mỗi lần đi học về trên con đường Hàn Thuyên thoang thoảng mùi hoa sữa, bàng bạc ánh trăng khuya lại thấp thỏm mong chờ một buổi tối bình yên.

          Truyện ngắn "Hoa dạ hương" giống như một giọt sương đọng lại trong tôi.

          Xin giới thiệu "Hoa dạ hương" của tác giả Lưu Minh Phương - trại sáng tác các nhà văn trẻ, 1980 mà Nico vừa mới sở hữu bản gốc sau cuộc đấu giá vất vả tại sàn đấu giá Drouot ParisSmile

 

Hạ về ru ngủ giấc em - Họa thơ Đông Hòa

Thơ Đường Luật — Viết bởi nico @ 15:14


Hạ về ru ngủ giấc em

 

Phượng đỏ trường xưa hạ đến rồi

Ngập ngừng nhìn mãi chẳng đành thôi

Trước sân gió thoảng lời mong mỏi

Cuối dốc mây chao tiếng gọi mời

Hoa cỏ đã về che đỉnh núi

Mùa xuân cũng vội khuất ven đồi

Giọng ve mới hát xin em ngủ

Quạt khẽ , tôi vừa thả nhẹ hơi

 

Đông hòa Nguyễn Chí Hiệp -24.06.2009

 

 

Sông quê cách biệt

 

Sông cũ quê xưa cách biệt rồi

Còn ru mộng mị, thế mà thôi

Thoáng qua một kiếp người mòn mỏi

Dằng dặc thời gian quỷ giục mời

Nhắm mắt hết mơ chiều lặng bóng

Khép lòng thôi ngóng cảnh lưng đồi

Đành chăng giữ phận cùng hư ảo

Gửi lại sương chùa phủ trắng hơi...


Nico - 25.06.2009



Cám ơn anh Đông Hòa đã giúp sửa bài thơ trên .

 

Sông Trăng - Tác giả: Họa sĩ Lâm Chiêu Đồng

 

Bến Cũ Thuyền Xưa

Bờ cũ sông sau mấy bãi bồi
Chiều nay con nước lặng lờ trôi
Bóng ai qua bến đời rong ruổi
Biền biệt thuyền xa khuất dạng rồi
Có kẻ trông theo sầu héo dạ
Còn đâu đôi lứa thuở sinh thời
Mệnh duyên chưa vẹn xin đừng trách
Tình của hai mình chỉ thế thôi

Bạn Lớt Lớt - 25.06.2009
 
 

Tĩnh vật - Tác giả: Họa sĩ Lâm Chiêu Đồng

 

Trốn đi...nhậu

Chạy trốn đi tu bị túm rồi
Hai chàng lãng tử trốn mau thôi
Đông Hòa thi sĩ bày tranh ghép
Lớt Lớt họa nhân đốt vé mời
Có giỏi cùng nhau lội xuống suối
Hoặc ngon cả đám núp sau đồi
Vợ già sốt ruột đang tìm đó
Tranh thủ bày bia nhậu xả hơi

Học trò trường thuốc - 25.06.2009

 


Anh sẽ thấy...

Dịch thơ - Âm nhạc — Viết bởi nico @ 06:18
 
TU TROUVERAS
 
Natasha St Pier
 
Dịch nghĩa tiếng Pháp: Nico


Comme tout le monde j'ai mes défauts

J'ai pas toujours les mots qu'il faut

Mais si tu lis entre les lignes

Tu trouveras dans mes chansons

Tout c'que je n'ai pas su te dire

 

Il y a des fautes d'impression

Des "Je t'aime" un peu brouillon

Malgré mes accords malhabiles

Tu trouveras dans mes chansons

Tout ce que je n'ai pas osé te dire...

 

{Refrain:}

Tu trouveras...

Mes blessures et mes faiblesses

Celles que j'n'avoue qu'à demi-mot

Mes faux pas mes maladresses

Et de l'amour plus qu'il n'en faut

J'ai tellement peur que tu me laisses

Sache que si j'en fais toujours trop

C'est pour qu'un peu tu me restes

Tu me restes...

 

Il y en a d'autres que tu aimeras

Bien plus belles, plus fortes que moi

Je leur laisserai bien sûr la place

Quand je n'aurai plus dans mes chansons

Plus rien à te dire en face

Le temps vous endurcit de tout

Des illusions, des mauvais coups

 

Si je n'ai pas su te retenir,

Sache qu'il y a dans mes chansons

Tout c'que je n'ai pas eu le temps de dire...

 

{Refrain}

Tu trouveras...

Mes blessures et mes faiblesses

Celles que j'n'avoue qu'à demi-mot

Mes faux pas, mes maladresses

Et de l'amour plus qu'il n'en faut

J'ai tellement peur que tu me laisses

Sache que si j'en fais toujours trop

C'est pour qu'un peu tu me restes

Tu me restes...

Cũng như ai em có nhiều yếu điểm

Luôn chẳng tìm ra câu chữ mình cần

Nhưng nếu anh len lỏi giữa từng dòng

Anh sẽ thấy trong những lời em hát

Còn muôn điều chưa thể ngỏ cùng anh...

 

Dù có bao nhiêu ngộ nhầm ảo ảnh

Những lời yêu còn hỗn loạn mơ hồ

Nhưng dẫu cho mọi hòa khớp vụng khờ

Anh sẽ thấy trong những bài ca ấy

Còn muôn điều chưa dám ngỏ cùng anh...

 

(Điệp khúc)

Anh sẽ thấy...

Trong em là tổn thương yếu đuối

Mà giờ em mới thú nhận nửa vời

Những lỡ lầm và vụng dại trong đời

Cả tình yêu nhiều hơn cần phải có

Em sợ biết bao mai anh rời bỏ

Hiểu cho em nếu đã vượt qua mình

Chỉ vì mơ được giữ trọn người tình

Ở bên em mãi mãi ...

 

Anh sẽ đam mê những người con gái

Đẹp hơn em nhiều, mạnh mẽ hơn em

Hẳn là em sẽ nhường lánh một bên

Khi hết rồi trong khúc ca em hát

Những tâm sự cùng anh khi đối mặt

Thời gian trôi tình mới lại chai mòn

Bởi ảo mộng và trầm luân thực tại

 

Nếu không thể níu chân anh ở lại

Anh hãy biết trong những bài hát ấy

Còn muôn điều chưa kịp ngỏ cùng anh...

 

(Điệp khúc)

Anh sẽ thấy...

Trong em là tổn thương yếu đuối

Mà giờ em mới thú nhận nửa vời

Những lỡ làng và vụng dại trong đời

Cả tình yêu nhiều hơn cần phải có

Em sợ biết bao mai anh rời bỏ

Hiểu cho em nếu đã vượt qua mình

Chỉ vì mơ được giữ trọn người tình

Ở bên em mãi mãi ...


Trộm nghĩ về con

Văn Thơ-Cuộc sống — Viết bởi nico @ 23:36
Hôm trước đọc thấy chị Thanh Chung cùng con gái đi chơi chợt thèm quá về cũng gạ gẫm đi chơi cùng một buổi. Mấy mẹ con vào rừng cho chúng chơi trò leo dây mạo hiểm. Con đu trên cây như khỉ cả lũ cười nắc nẻ, mẹ lẽo đẽo đi theo ở dưới ba tiếng đồng hồ, tim  giật  lên thót xuống. Chắc để bù lại, nó rủ mẹ đi chợ trời gần đấy (bình thường là thú vui của mẹ mà lại là cực hình của con). Mẹ thích quá, cười xòe đến tận mang tai, sà ngay vào một bàn bày bán dầu thơm, mỹ phẩm. Chà, rẻ bằng một nửa trong tiệm! Con gái vội vàng ngăn lại : Mẹ mua đồ không có facture (hóa đơn), không biết rõ nguồn gốc của nó ở đâu ra là mẹ phạm luật. 

Ấm ức, tiếc rẻ, nhưng thôi chiều theo ý nó vậy. Chẳng mấy khi được đi chơi cùng nó.

Hôm nay mình đến trường nó dự buổi ra mắt robot mà bọn chúng mới sáng chế. Thấy ở sân trường có triển lãm tranh tụi nó nên dừng lại, muốn chụp một tấm xé dán mang về hỏi anh LCĐ xem nhận xét thế nào. Nó cũng ngăn lại: Không được mẹ ạ, mẹ muốn chụp phải hỏi ý kiến các bạn trước. Nhưng các bạn có tranh triển lãm của nó chả thấy mống nào ở đấy...

Buổi ra mắt robot kéo dài quá, xong mình còn có việc gấp phải nhanh chóng quay về, định qua đường lấy xe thì có đèn đỏ, đứng chờ mãi không thấy đèn xanh, tiện lúc không có xe nào qua lại, mình kéo nó qua đường...Lại nghe điệp khúc: không được, mẹ không nên phạm luật...em sẽ bắt chước!

Lại nghĩ đến chuyện mình thích mua bán đồ vớ vẩn  trên Ebay. Cả đời làm công hưởng lương, tự tạo ra cái cảm giác mình biết buôn bán cũng khoái chí lắm chứ! Vậy mà nó kịch liệt phản đối: không được, vì đó là thu nhập không hợp lệ, sẽ có ngày cơ quan thuế đến gõ cửa nhà mình!

Trời,  mình sống ở xứ tự do mà làm gì cũng không được thế này ư? Phải lúc bằng tuổi nó ngày xưa đã bị cha mẹ quắc mắt: im, đồ trứng khôn hơn vịt!

Ừ mà hình như... tuy mang tiếng là xứ tự do nhưng có biết bao nhiêu cái lưới kiểm soát tàng hình, hở ra một tí là mình thành phạm luật. Chán thật.

Mà bây giờ người ta tôn trọng trẻ con lắm cơ đấy. Nó sinh đẻ ở đây, chấp hành luật lệ bên đây là tốt lắm, nhưng sao mà mình lại có đứa con gái cứng nhắc nguyên tắc thế chứ!

Ôi đâu phải vì vậy mà mình bất bình hay mặc kệ nó. Trẻ con nó còn cần đến mình lắm, mà bản chất con người thì khi thấy mình còn có ích cho ai cũng hạnh phúc lâng lâng. Người hay làm từ thiện chắc cũng là người cảm thấy hạnh phúc vì  cuộc đời mình có ý nghĩa cho người khác!  Mà mình yêu con bé lắm, mười bảy chứ hai mươi, ba mươi...chắc chắn sẽ còn theo, cho dù nó có thế nào với mình đi nữa.  Những chuyện nó nói đúng thì mình nghe, nó nói sai thì tìm cách thuyết phục...Hì, nhập gia tùy tục. Có lẽ phải nghiên cứu kỹ hơn về luật. Tưởng mình biết hết rồi chứ nhỉ! Chắc chưa!  Mỗi dân tộc, đất nước, ngoài luật pháp riêng còn có văn hóa riêng, thói quen riêng. Thôi, nó chưa nghĩ giống mình thì mình lấy tình cảm, lý lẽ, kiến thức thuyết phục nó mới khó, chứ la lối hay giận dỗi, xa lánh thì dễ nhưng hóa ra mình còn trẻ con hơn nó, và rồi chắc chắn nó sẽ nghĩ mình thích sử dụng quyền làm mẹ, cũng chẳng yêu thương tha thiết mặn nồng gì nó lắm cho mà xem. Đúng không Nico?

 
Viết cho mình và thủ thỉ cùng Bạn!

Powered by vnWeblogs