ATAE YUKI - NGHỆ SĨ ĐIÊU KHẮC VẢI

Nghệ Thuật — Viết bởi nico @ 22:34

Người Pháp nồng nhiệt và trân trọng đón các tác phẩm của ông mang đến từ Nhật bản cho cuộc triển lãm tại Bảo tàng Baccarat, nằm trong lâu đài của bà tử tước Marie-Laure de Noailles, Paris.

Ông là một nhà điêu khắc...vải. Ông gắn bó đời mình với những con búp bê và mang lại sự sống cho chúng. Cuộc triển lãm của ông là kết quả của một quá trình nghiên cứu, sáng tạo nghệ thuật suốt hơn 20 năm. Tác phẩm của ông đa số phản ánh cuộc sống gia đình và xã hội hết sức quen thuộc của những người nông dân thời kỳ Showa (1925-1989), đưa người ta trở lại với quá khứ tưởng chừng như đã bị lãng quên. Búp bê vải của ông còn kể lại cho người xem qua những đôi mắt lung linh, sinh động một cách kỳ lạ những kỷ niệm và những cảm xúc trân quý của chính ông. Bàn tay ông kiên nhẫn, tỉ mỉ, khéo léo chọn lựa từng miếng vải có chất lượng cao để có thể tồn tại với thời gian, để làm nên sự hài hòa, thanh nhã của các trang phục truyền thống.

Sinh năm 1937, tốt nghiệp Nippon Design School, ông làm việc nhiều năm trong một xưởng sản xuất người mẫu trước khi say mê búp bê vải. Chịu ảnh hưởng sâu sắc của nhà đạo diễn Yasujiro Ozu, nhiều sáng tạo của ông lấy cảm hứng từ các bộ phim của Ozu để bày tỏ lòng kính trọng và tưởng nhớ.

Không cần phải có kiến thức thâm sâu về văn hóa Nhật bản để thưởng thức vẻ đẹp yên bình toát ra từ những búp bê vải của ông. Mỗi tác phẩm được sáng tạo một cách biệt lập như một bức tranh nhỏ có câu chuyện của riêng mình. Từng bức tranh lại kết hợp với nhau làm nên một bức tranh vĩ đại về đời sống của người dân Nhật bản.

yuki1

 Một số tác phẩm sau của ông trưng bày tại Paris được bạn bè quốc tế đánh giá cao

Hạnh phúc

Hạnh phúc - Phải chăng phút giây hạnh phúc khôn tả trong đời một người mẹ là đây.  

xách nước

Bàn tay bé bỏng xách nước chuẩn bị bữa ăn. Ông chú trọng đến việc lột tả qua khuôn mặt sự cần cù và tự nguyệncủa bé gái trong việc làm hàng ngày.

Em bé bình rượu

Đi mua rượu saké buổi tối là nhiệm vụ của các bé trai. Bình rượu trong tay em lấy mẫu từ bình rượu cổ nhưng làm bằng giấy.  

nghe điện thoại

Bé ở nhà một mình. Điện thoại reo, liệu bé có biết trả lời không?  

Đái dầm

Ai mà chẳng có kỷ niệm tuổi ấu thơ đã có lần "tè" ra giường. Một cảm giác dễ chịu trong một giấc mơ trở thành nỗi sợ hãi tột độ khi bừng tỉnh. Em bé lúng túng giữa cảm giác hối hận và không thoải mái.

Trông em

Những con chim sẻ trong vườn : Em gái và u em đang ngắm những con chim sẻ nhảy nhót trong vườn. Ở đây ông muốn cho chúng ta thấy được sự tương phản : một là nét thơ ngây của em bé và một là nỗi ưu tư cho ngày mai phảng phất trên gương mặt của u em còn rất nhỏ.

trẻ em và téléphone

 Ngày nay, ngay cả các cô học trò bé bỏng cũng được trang bị điện thoại cầm tay. Tuổi thơ của các em liệu có còn vô tư lự hay không trước tiện nghi vật chất thái quá này ?

Đưa đồ

Em bé có vẻ mặt hơi lo lắng. Em vừa gõ cửa nhà một người bạn của mẹ. Em cần phải trao món quà bọc trong tấm vải lụa vuông kia.  

femme 2

Madame Miwa (dựa theo phim "Mùa xuân muộn màng" của OZU Yasujirô).  femme 3

Dì Otane (Dựa theo phim của OZU).

 

Em bé ngủ

Ông còn giữ ấn tượng về những em bé thiêm thiếp ngủ ở nhà một người bạn và đã dày công tìm các loại vải có style hiện đại để biểu hiện cảm xúc luyến tiếc hình ảnh trong sáng này.  

femme 1

Noriko (dựa theo phim Chuyến thăm Tokyo của OZU Yasujirô)

Ảnh: Bảo tàng Baccarat

HẾT!


MONET

Thơ Đường Luật — Viết bởi nico @ 19:31

Bài vịnh xướng của Hoa Cát

Chiều tím hồ sen

Hoàng hôn rực phủ cánh đồng xanh

Nắng tía sẩm vàng ngọc ửng nhanh

Hồ lượn vờn mây lam quyện sóng

Mái chèo lay nón tím nghiêng vành

Ngây buồn thiếu nữ mùa tha thướt

Lắt lẻo xuồng sen gió quái hanh

Lơi lả sậy còn say đắm thế!

Cớ chi hương gửi nhẹ lòng thanh!

Viết bởi Hoa Cát - 16 Feb 2009, 07:33

 ***************************

Bài họa của Đông Hoà Nguyễn Chí Hiệp

1.Hạc xuân kiều

Thả mình Hạc trắng điểm mây xanh

Lượn giữa chiều xuân rũ nắng hanh

Đảo cánh màn đêm vừa ẩn khuất

Gửi hồn tinh tú đến che vành

Mơ hồ ảm đạm nơi lầu các

Vắng lặng xa xôi ngọn gió chành

Ngọc nữ , từ lâu không trở lại

Khách tình vọng nhớ xót trăng thanh

Viết bởi nguyenchihiep - 15 Feb 2009, 12:03

*************************************************

2. Chút tình gửi hoa sen

 Hồng thắm nhẹ nhàng điểm lá xanh

Chút hương thanh thoát bỗng tàn nhanh

Trao duyên vừa thấy mơ đầy gánh

Gửi bóng lại nghe mộng xếp vành

Vọng đến tiếng ve miền nắng nhạt

Tìm theo cảnh hạ dáng trời hanh

Tình ơi , có phải còn nơi ấy

Đẫm trái tim này những vị thanh

Đông Hòa NGUYỄN CHÍ HIỆP - 17.02.2009

*************************************
Bài họa của Nico

Sen chiều  
Ngàn sen khoe sắc tím hồ xanh
Ngát tỏa hương nồng nhụy thoảng nhanh
Hối hả mây vàng che bất tận
Mơ màng trăng bạc hiện non vành
Đàn cầm luyến nhớ chiều ly biệt
Sáo vọng hoài ai buổi nắng hanh
Viễn xứ hữu duyên trùng hội cố
Bên hồ thi vịnh thưởng trăng thanh

Viết bởi Nico 17.02.2009

****************************************************************************************************

HẬU CHIỀU TÍM HOA SEN

Bài xướng của Hoa Cát

Cô gái hái sen

Xuôi dòng sương vịn lá sen xanh

Yểu điệu mái chèo  nhẹ chậm quanh

Thoăn thoắt lưng ong bèo rẽ nước

Nõn nà tay hái búp nghiêng vành

Nhụy vàng ngan ngát lòng hoa quyện

Da trắng mởn  mơn sợi nắng hanh

-Em sẽ đến chùa dâng cúng Phật

Nguyện ngà trinh ngọc nét hương thanh

Viết bởi Hoa Cát - 18 Feb 2009 

****************************************************

Bài họa của Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp

Viếng Hàn San

(đường liên vận)

Thiền viện Hàn San lá khuất xanh

Thuyền mây dựa khói tỏa đầy quanh

Trời sao lóng lánh còn u tối

Ánh Nguyệt lung linh đã khuyết vành

Khắc khoải sầu giăng vầng gió quyện

Mê man lệ ẩn dấu mơ hanh

Kìa ai thấp thoáng tìm duyên Phật

Gửi khúc vô thường mộng giấc thanh

***

Gửi khúc vô thường mộng giấc thanh

Cảnh khuya trăng đến giữa trời hanh

Tình nhân chốn cũ sầu rưng mắt

Ái nữ nơi xưa lệ đọng vành

Lịm mãi tàn canh hồn nán lại

Trôi qua nửa khắc giấc nào quanh

Nàng ơi , dáng ngọc xa xôi quá

Chẳng thể  theo cùng níu bóng xanh

Viết bởi dong hoa nguyenchihiep - 19 Feb 2009, 12:26

********************************************

Bài họa của Nico

 Ru bóng hồ sen

Dáng mềm rủ tóc đáy hồ xanh
Quấn quýt vờn sen nước uốn quanh
Da diết nhạn bay sa lạc bóng
Bâng khuâng diều lượn thả chao vành
Cố nhân thờ thẫn ru sông vắng
Bạch hạc vi vu thỏa gió hanh
Chiều đổ hoa nhòa tàn ước mộng
Nát tan ngàn mảnh hỡi trăng thanh.

Viết bởi Nico - 19 Feb 2009, 15:30

  
femme à l'ombrelle

CÁI CHẾT CỦA NÀNG DIDON

Nghệ Thuật — Viết bởi nico @ 03:47

Câu chuyện tình giữa nàng Didon và chàng Enée từng được thể hiện bi thương trong thiên sử ca "L'Enéide" của nhà thơ La Mã cổ đại Virgile. Nàng Didon, sau cái chết của chồng do chính em trai nàng là người kế vị ngai vàng của vua cha giết hại đã bỏ trốn và lưu lạc tới miền Bắc Phi. Tại đây, nàng thiết lập nên vương quốc Carthage (hiện thuộc Tunisie) và lên ngôi Nữ hoàng.

Rời khỏi thành Troie thất thủ, tàu của chàng Enée, con trai thần Vệ nữ trên đường đi tìm một miền đất mới cùng bộ tộc trôi dạt vào xứ của Nữ hoàng Didon. Enée được nàng đón tiếp trân trọng và giữa hai người nảy nở một mối tình say đắm. Nhưng rồi theo tiếng gọi của thần thánh, Enée buộc phải tiếp tục tới thành Rome để làm tròn sứ mệnh với bộ tộc. Chàng  lẳng lặng ra đi không lời giã biệt. Không thể giữ được chân chàng, nỗi hổ thẹn vì tình yêu và lòng kiêu hãnh bị xúc phạm "dâng tràn vũ trụ", nữ hoàng tuyên bố chiến tranh giữa hai thành Carthage và Rome bằng những lời nguyền thù hận. Nàng cho dựng dàn hỏa để ném vào đó khí giới, trang phục và cả chiếc giường tình tự của hai người, rồi tự bước lên rút lưỡi gươm mà người tình trao tặng xuyên qua ngực.
 
FACE1

  

Qui fait les vrais plaisirs d' une âme indifférente!
J' en ai goûté longtemps les tranquilles douceurs...
Mais je sens du trépas
Les dernières langueurs...
Et toi dont j' ai troublé la haute destinée,
Toi qui ne m' entends plus, adieu, mon cher Enée!
Ne crains point ma colère...
Elle expire avec moi,
Et mes derniers soupirs,
Sont encore pour toi, hélas!(*)

Ai mang say đắm cho hồn lạnh!
Để bấy lâu ta tận hưởng dịu êm
Nhưng giờ đây chút mơ tưởng triền miên
đang từng phút chìm dần trong cõi thẳm
Sứ mệnh chàng bị ta làm xao động
Chàng có nghe thấy ta, vĩnh biệt, Enée ơi!
Đừng sợ chi, niềm oán giận đầy vơi
Sẽ theo ta khuất cùng u tối
Chỉ vang lại những lời ta trăng trối
Vẫn cho chàng mãi mãi, hỡi ôi!

Ta hãy nhìn lâu hơn cách bố trí dàn thiêu, được coi là tài tình, là thành công chính của tác phẩm. Bàn tay nghệ thuật của tác giả thể hiện ở khả năng làm nổi bật chất liệu của các vật chồng chất rất tự nhiên ở đây, có vẻ như không sắp xếp. Bộ áo giáp sắt, chiếc mũ của người hùng xứ Troie được các nhà phê bình tưởng tượng như là một chiếc đầu cá khủng khiếp, đang ngoạc mồm hướng về người xem tạo nên sự hãi hùng. Tương phản với cảnh đó là nàng Didon đang quỳ trên một chiếc gối êm ái trong tư thế vô cùng duyên dáng, tấm áo choàng rất mỏng mềm mại buông lơi hé mở để lộ ra khuôn ngực tuyệt đẹp, mắt hướng lên trời. Nàng chọn chết trên dàn thiêu như muốn dùng khói mịt mù báo hiệu cho con tàu của chàng đang nhổ neo ra biển. Bao tủi hận trút lên một nhát dao, tay thẳng, cử chỉ quyết liệt, đầu ngẩng cao, đôi mắt của nàng còn khao khát muốn nói bao điều với với người yêu, cũng như muốn nói với vương quốc của nàng: ta đã trao tất cả cho Người, giờ đây ta muốn chấm dứt vĩnh viễn nỗi đau đớn tận cùng này, nó là số phận của ta! Không còn hình ảnh của một Nữ hoàng mà là hình ảnh của một người đàn bà đã tự sát vì tình.

Một vài giọt máu rỉ ra từ vết kiếm trên tượng. Ta có cảm tưởng như máu ứa ra từ chính trái tim mình.

(*)Trích L'Enéide của Virgile. 

FACE 2

 Tượng đá hoa của Claude-Augustin Cayot (1677-1722) - Ảnh tư liệu: Bảo tàng LOUVRE - Paris

CỔNG ĐỊA NGỤC

Nghệ Thuật — Viết bởi nico @ 00:54
AUGUSTE RODIN, nhà điêu khắc người Pháp (1840-1917) đã chọn địa ngục trong THẦN KHÚC của DANTE làm chủ đề cho tác phẩm điêu khắc vĩ đại CỔNG ĐỊA NGỤC, và dùng nhiều nhóm tượng để minh họa cho tập thơ LES FLEURS DU MAL (Hoa ác) của nhà thơ BAUDELAIRE.

THẦN KHÚC, một tác phẩm thơ đồ sộ gồm ba phần «Địa ngục», « Tĩnh ngục», «Thiên đường»  thời trung cổ. Mở đầu bằng nỗi đau cay đắng trước cái chết của nàng Béatrice, người ông gặp và yêu trong mộng từ khi ông 9 tuổi, tiếp đến là nhận thức về sự vĩnh hằng: sự trong trắng, cao thượng của nàng sẽ không bao giờ chết. Linh hồn nàng cùng với Virgile, dẫn Dante đi hêt tầng địa ngục, chứng kiến những cảnh trừng phạt rùng rợn, kinh hoàng để cho ông nhìn thấy nguồn gốc của tội lỗi. Theo ông, người còn sống tuy thân xác nhởn nhơ nơi dương trần nhưng khi tâm hồn tội lỗi thì đã là bị đày xuống địa ngục. Địa ngục ở đây là tâm trạng của con người. Và chỉ sự can đảm, danh dự, tình yêu mới có thể giúp con người thoát khỏi địa ngục. Tình yêu giữa Dante và Beatrice là một biểu tượng của tình yêu trong sáng trong văn chương như Tristan và Isolt, Romeo và Juliette.

HOA ÁC, áng thơ tự truyện phản ánh tâm trạng của Baudelaire: thi sĩ gặp phải một cô gái điếm người Do Thái từ khi còn ở tuổi niên thiếu, xấu xa cả về hình thức lẫn tâm hồn. Bị nỗi đau và tội lỗi ám ảnh, ông buông thả trong cuộc sống trụy lạc. Ông giãy giụa để đi tìm một thế giới có hương hoa, màu sắc, ông tự tưởng tượng nên những biển, những cung điện thần tiên, những người phụ nữ khoái lạc, và những con mèo huyền bí, nhưng càng giãy giụa, ông càng rơi vào vực thẳm. Ở tận cùng vực thẳm là địa ngục đen tối, ông tìm kiếm những bông hoa. Trong đau khổ, ông chắt lọc được vẻ đẹp hiếm hoi, từ cay đắng vô cùng tận, ông tìm được những phút giây hạnh phúc.

(Thơ của Baudelaire có thể gợi cho chúng ta liên tưởng tới những « Hồn lìa khỏi xác», « Say máu ngà», « Vớt hồn»... của Hàn Mạc Tử.)

CỔNG ĐỊA NGỤC chịu ảnh hưởng sâu sắc của hai tác phẩm trên và khắc họa rõ nét hơn hết nỗi khắc khoải muôn đời : Ái TÌNH phải chăng là địa ngục đầy đọa trái tim và lương tâm của con người.
 
Năm 1880, Rodin được giao thực hiện cánh cửa cho bảo tàng trang trí nghệ thuật và được những người có trách nhiệm tin tưởng để cho ông tùy ý tiìm kiếm chủ đề phù hợp với ý tưởng của ông. Rodin đã chớp lấy cơ hội này để lao vào thực hiện một tác phẩm thể hiện sự say mê đồng thời cũng là tuyệt vọng của trái tim, sự bạo tàn và dày vò của nội tâm. Ông chọn thế giới thời trung cổ của DANTE để rồi thai nghén một tác phẩm bất hủ, hoàn toàn khác xa với văn học của Người.
 
porte1

Cổng địa ngục đồ sộ sử dụng hai tấn đồng, hơn 2000 tranh phác họa, cao 6.38 m, rộng 4 m với 227 nhân vật đã đeo đuổi ông trong suốt hai mươi năm trời, vượt xa ý tưởng ban đầu. Cũng may là dự định xây dựng bảo tàng bị hủy bỏ, nhờ đó ông có thể tự do thể hiện khả năng sáng tạo vô biên.

Vô số cảnh nhấn mạnh khung cảnh địa ngục của Dante : Say đắm, hung bạo, tuyệt vọng, biến chuyển của tâm trạng, những thân hình buông thõng, những đám người lúc nhúc, những điệu bộ nhăn nhở, lả lơi. Rodin mang vào tác phẩm cặp tình nhân nổi tiếng Paolo và Francesca, ông cũng thể hiện trọn vẹn cuộc tìm kiếm tình yêu của Dante, người đi qua các tầng địa ngục  tới tĩnh ngục để tìm Béatrice đang đợi ông ở thiên đường.

Mặc dù say mê và kính trọng Dante, Rodin không muốn để cho tinh thần của Thần khúc áp đặt ý tưởng của ông. Nếu như địa ngục của Dante miêu tả sự đầy đọa về thể xác như cảnh bị đốt chân trong lửa, cảnh bị luộc chín trong dòng sông sôi máu nóng thì địa ngục của Rodin là sự dày vò của nội tâm, được thể hiện qua các tư thế khác nhau và khối căng của cơ bắp. Những người phụ nữ của ông luôn đẹp một cách thanh thoát và quyến rũ. Địa ngục của ông không có quỷ, không có súc vật kỳ dị, không có những cảnh ghê sợ mà giống như một nơi huyên náo với những điệu nhảy tử thần hơn là địa ngục của sự trừng phạt. Khái niệm của tận cùng bị gạt bỏ để vươn tới cái vô cùng, làm cho tác phẩm gần gũi với chủ nghĩa lãng mạn. Ông mang nhiều tượng nhỏ khỏa thân vào tác phẩm và muốn đặt cả thế giới rộng lớn vào hai cánh cửa địa ngục ÁI TÌNH bé nhỏ bằng nghệ thuật điêu khắc đúc đồng.

Cổng địa ngục là một kho tàng về hình khối với 98 nhóm tượng mà mỗi nhóm tượng đều có thể tách riêng tạo nên một tác phẩm hoàn hảo.

NGƯỜI SUY TƯỞNG chính là hình ảnh của Dante, nhà thơ đang trầm tư trước số phận của chính những nhân vật của mình trên cổng địa ngục, tượng trưng cho lòng tin và hy vọng vào con người, đồng thời cũng là sức mạnh của trí tuệ. 

 

Người suy tưởng
 

Địa ngục có Ađam và Eva. Eva nghe lời xui của con rắn, ăn trái cấm và trao cho chồng là Ađam cùng ăn, họ đã thành những kẻ có tội và bị đày xuống địa ngục. Tượng thể hiện Ađam đau khổ: chân trong tư thế chùng xuống, đầu giấu dưới vai gợi lại hình ảnh của người chiến binh bị thương. Nàng Eva có mang che mặt xấu hổ vì lầm lỗi,vai co lại,lo lắng và sợ hãi, bàn tay muốn đẩy lùi tất cả.

eva et adam

PAOLO và FRANCESCA: tượng được tách ra trở thành tác phẩm « Nụ hôn »
Hai chiếc bóng không rời nhau Fransesca da Rimini và Paolo Malatesta. Fransesco da Rimini là con gái của Gido da Polenta, lãnh chúa Ravenna đã gả cho Giancotto Malatesta, con trai của lãnh chúa Rimini - một gã trai độc ác. Khi Giancotto bắt gặp Fransesca dan díu với em trai mình là Paolo, đã đâm chết cả hai người bằng một nhát kiếm.Câu chuyện này xảy ra trong những năm 1283-1286.

Bây giờ đây quấn quýt, hiện bây giờ
Chỉ biết có đôi ta là đang sống,
Đang cho nhau ngọt ngào và đang mộng
Cố làm lơ không biết đến thời gian
Đến bông hoa tàn tạ với trăng ngàn
Đến những tình duyên chung quanh thất vọng.

(Hàn Mạc Tử)

nụ hôn

  

Nous aurons des lits pleins d'odeurs légères,
Des divans profonds comme des tombeaux
Et d'étranges fleurs sur des étagères
Ecloses pour nous sous des cieux plus beaux

(La mort des amants - Baudelaire)

Ta sẽ có những giường thơm dịu ngọt
Những nệm nằm êm thẳm tựa mồ thiêng
Phủ quanh ta tầng hoa lạ diệu huyền
Cùng hé nở dưới những trời cực lạc-

(Cái chết của cặp tình nhân - Baudelaire)

 

La mort des amants

Ảnh: Bảo tàng Rodin - Paris.

CAMILLE CLAUDEL - TÀI NĂNG VÀ SỐ PHẬN

Nghệ Thuật — Viết bởi nico @ 15:08

Lịch sử điêu khắc Pháp được khắc tạc bởi bàn tay của thiên tài vĩ đại Auguste Rodin. Nhắc tới tên tuổi ông, người ta bị ám ảnh bởi cuộc tình của ông với nhà nữ điêu khắc Camille Claudel mà những tác phẩm của bà là vật chứng đầy nước mắt. Gần một thế kỷ trôi qua, tới tận năm 1988, chỉ khi bộ phim nói về cuộc đời bà được phát hành, hơn 70 tác phẩm còn sót lại trong vô số những tác phẩm đã bị chính bà hủy bỏ mới tìm được vị trí đúng đắn và xứng đáng trong lịch sử nghệ thuật thế giới.

Sinh năm 1864, lớn lên tại một làng nhỏ Villeneuve-sur-Fère nước Pháp, cô bé Camille sớm phát hiện ra điều kỳ diệu của đất sét, dưới bàn tay bé nhỏ của cô có thể làm nên được muôn hình muôn dạng. Sau khi rời nhà đến Nogent sur Seine, cô nhanh chóng được nhà điêu khắc trẻ Alfred Boucher để ý, nhận làm học trò, dìu dắt vào con đường điêu khắc. Ảnh hưởng của người thầy đầu tiên được thể hiện qua tác phẩm « Paul Claudel 13 tuổi » (1881) là bức tượng đồng về em trai cô, (sau này là nhà thơ, nhà văn nổi tiếng của Pháp). Khi Camille 18 tuổi, Boucher đột ngột rời Pháp đi Ý, giới thiệu cô với một nhà điêu khắc tên tuổi ở Paris. Đó chính là Auguste Rodin.

Rodin lúc đó 42 tuổi, đang sống với Rose Beuret và có một người con chỉ kém Camille hai tuổi. Cuộc gặp gỡ đã cuốn hai nghệ sĩ tài năng vào cơn lốc của cuộc tình vụng trộm mãnh liệt, đầy trăn trở. Bàn tay của Camille in dấu trên rất nhiều tác phẩm của ông trong giai đoạn này. Nàng là học trò tận tụy, là đồng nghiệp tài năng, là người mẫu xinh đẹp lý tưởng, và là người tình say đắm của ông. Nàng là người truyền cho ông cảm hứng làm nên những tác phẩm ấn tượng mà một trong những tác phẩm xuất sắc là «Nụ hôn», giúp ông hoàn thành nhiều đơn đặt hàng quan trọng trong đó có một phần của tác phẩm lớn nhất của đời ông : « Cánh cổng địa ngục » . Bản thân Camille cũng cho ra đời khá nhiều tác phẩm. Rodin đã từng làm người mẫu cho nàng cho việc thực hiện bức« Tượng bán thân Rodin » ...Nhưng các tác phẩm của nàng bị chìm đi bởi chính sự nổi tiếng của Rodin. Dư luận miệt thị mối quan hệ không chính đáng, đàm tiếu về những tác phẩm của nàng cho đó là sáng tạo của người thầy. Bị mẹ và gia đình khinh rẻ và xa lánh, phải liên tiếp đối diện với người tình cũ của Rodin, Camille bị mất thăng bằng. Năm 1893, sau khi quyết định chính thức chia tay người tình, nàng đau đớn khép mình trong căn nhà vừa là xưởng điêu khắc trong khi Rodin đang choáng ngợp với những đơn đặt hàng tầm cỡ thế giới.

Vào thời gian này, nàng đã khẳng định mình bằng nhiều tác phẩm : Cô bé Châtelaine (1896), Con sóng (1897), Trầm mặc, Gia tài (1900), Người đàn bà thổi sáo (1904), Bỏ rơi (1905)... Các tác phẩm được thực hiện với nhiều phiên bản bằng các chất liệu khác nhau : thạch cao, đá hoa, đồng, và nàng cũng không ngần ngại sử dụng chất liệu quý hiếm như đá cẩm thạch để tạo sự khác biệt với Rodin. Sự nhạy cảm tinh tế trong nghiên cứu chi tiết, phong cách thể hiện sự giằng xé nội tâm của nàng đã làm xôn xao giới phê bình.

«Điệu van» (ảnh) là tác phẩm vượt qua giá trị thẩm mỹ thông thường, thể hiện một tình yêu mãnh liệt của hai thân thể tràn trề sức sống đang chìm đắm trong thế giới của nhịp, của nhạc. Cái gợi cảm của hai bàn tay chỉ "chạm" mà không nắm, cánh tay đỡ, nhẹ nhàng nhưng là điểm tựa đầy tin cậy được tạo ra bởi thế đứng của người con gái, ngả về sau nhưng nghiêng lại với một chút khoảng cách cho ta có cảm nhận được niềm khao khát quấn lấy người bạn nhảy. Sức sống nội tâm của tác phẩm qua bàn tay tỉ mỉ của nàng được phản ảnh bởi nét lượn thanh tao của cơ bắp, run rẩy của tế bào . Sự gần gũi của hai gương mặt đẩy cao trào xúc động, say đắm tới ước muốn tan biến trong những vòng nhảy quay cuồng tưởng chừng như vô tận, được thấy rõ qua những vòng xoáy của miếng vải phủ gồ ghề đang cuốn theo họ phập phồng như một miếng vải liệm, với kỹ thuật sáng, tối, nổi, chìm làm nên sự tương phản, giằng xé : tình yêu hay cái chết ? Một nỗi buồn thống thiết toát ra từ đó.

Tuy xa cách nhưng Rodin vẫn luôn duy trì sự hỗ trợ thiết thực của mình với người tình. Ông kín đáo viết thư cho bộ công nghiệp đề nghị xuất vật liệu đá hoa giúp nàng, không ngừng giới thiệu về nàng với các nhà phê bình tên tuổi. Tuy nhiên giới phê bình ngưỡng mộ các bức tượng bao nhiêu thì nghi ngại trước phong cách của nàng bấy nhiêu bởi ở họ cảm nhận ở đó một người phụ nữ mệt mỏi tới vô vọng muốn thả mình vào nghệ thuật, một phụ nữ lập dị bị mất thăng bằng.

Năm 1898, Camille viết thư cho viện Nghệ thuật xin một khoản tiền tài trợ để thực hiện tác phẩm « Tuổi chín muồi» bằng đồng. Thanh tra đã chấp thuận và xác nhận đây là tác phẩm xứng đáng. Nhưng chỉ vài tháng sau, trong một cuộc triển lãm, Rodin tình cờ phát hiện ra phiên bản gốc bằng thạch cao, nổi giận vì cuộc sống riêng tư của ông bị phơi bày trước công chúng. Không một lời giải thích, không những việc tài trợ cho phiên bản bằng đồng không được tiếp tục mà ngay cả đơn đặt hàng cho phiên bản bằng đá hoa cũng bị hủy bỏ. Mối quan hệ của hai người hoàn toàn chấm dứt từ đó, Camille oán giận Rodin là người đã gây nên mọi sự không may này.

Không có một tác phẩm điêu khắc nào mà số phận của một cuộc tình đổ vỡ lại hiện lên xé lòng đến thế. Một người đàn bà già nua với khuôn mặt nhăn nhúm, khắc khổ giống như thần chết đang choàng tay ôm người đàn ông và kéo ông đi, âu yếm mà quyết liệt. Vai trái của người đàn ông nghiêng về phía sau khắc khoải nhưng vai phải được sưởi ấm bằng trái tim của người đàn bà lại chùng xuống, cam chịu. Bàn tay tiếc nuổi buông rơi người phụ nữ trẻ đang quỳ xuống chới với trước khoảng không, van vỉ. Trừ đôi bàn tay nhỏ nhưng được tạc rất thô để thấy một đôi tay vất vả của một người làm điêu khắc, cả thân hình nàng, làn da, bộ ngực căng mịn đều toát lên vẻ đẹp của tuổi trẻ. Nhà văn Paul Claudel, em trai của nàng khi nhìn lại bức tượng này bật khóc : Ôi, không lẽ nào , người con gái trẻ thảm thương kia, chính là chị của tôi, chị Camille thân yêu của tôi.! Người đàn bà xinh đẹp, kiêu hãnh này, lại đang trần trụi mà quỳ xuống dưới chân người ta khẩn nài, nhục nhã. Tất cả đã kết thúc ! Chị để lại cho đời hình ảnh về chị như thế !. Đó là tâm hồn, là tài năng, là lẽ sống, là vẻ đẹp, là cuộc sông và là tên tuổi của chị.

Ngắm nhìn bức tượng từ một góc độ khách quan, vượt ra khỏi đời tư của nghệ sĩ, « Tuổi chín muồi » phản ánh một quy luật vô thường : con người sẽ có một ngày phải rời khỏi tuổi trẻ để đi về với miền đất khô cằn, lạnh lẽo của tuổi già và cái chết. Camille đã dành trọn trái tim của mình cho tác phẩm.

Sáng tạo không làm nàng quên được đau khổ, đắm chìm trong tuyệt vọng, cô đơn, nghèo túng, bị dày vò bởi những ám ảnh, mộng mị, hoang tưởng nàng dùng búa tự hủy vô số tác phẩm của mình và nhiều thư từ khác. Năm 1913, Camille Claudel bị mất trí hoàn toàn, và được đưa vào bệnh viện tâm thần Ville Evrard. Bà mất ở đây ngày 19 tháng 10 năm 1943 sau 30 năm giam hãm, vĩnh viễn không bao giờ thực hiện được khao khát mà bà thổ lộ giữa cơn tỉnh cơn mê : Sẽ hạnh phúc biết bao nếu như tôi được trở lại ngôi nhà thân thuộc thời thơ ấu tại Villeneuve !

«Trước   1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

Powered by vnWeblogs